BỨC
THƯ CHƯA GỬI
Lời
dẫn
Có những lá thư không bao giờ được
gửi,
không phải vì người viết quên,
mà bởi biết — một khi cánh thư ấy đến tay ai đó, thì điều còn lại chỉ là khoảng
trống.
Thế nên, họ chọn viết trong đêm,
để mỗi dòng mực là một tiếng thở, mỗi chữ rơi là một giọt nhớ,
gửi cho người – và cho chính mình – trong im lặng.
Bài thơ:
Đêm trắng ngân dài lời chưa viết,
Trang giấy nghiêng theo bóng đèn khuya.
Câu mở đầu đổ vào nỗi nhớ,
Từ cuối dòng trôi đến chia lìa.
Con chữ ngủ trong ngăn gió cũ,
Một mùa hương phai giữa đường mưa.
Nhắm mắt vẫn nghe người đâu đó,
Nhẹ như mây trôi ở bên vừa.
Lời
kết
Có lẽ, mọi lá thư rồi cũng tan vào
gió.
Chỉ còn lại một điều không đổi:
khi lòng người đã từng thương,
thì dẫu chưa gửi đi — nỗi nhớ vẫn tìm được lối trở về.
“ Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét