SƯƠNG KHÓI GIẤU LỜI THƯƠNG
Có những sớm mai mờ sương, lòng chợt
dội về những kỷ niệm xa.
Giữa khung trời bảng lảng, ta bỗng thấy bóng ai thấp thoáng qua miền nhớ —
chỉ một thoáng thôi, mà dịu dàng đến lạ...
Bài thơ
Sáng rất khẽ mù trong sương khói,
Tiếng chim gieo mấy giọt mơ nghiêng.
Áo ai lướt nhẹ qua bờ nắng,
Tôi đứng tìm bóng giữa bên hiên.
Hương cũ thoảng như làn hương ngọc,
Nhớ xưa rơi giữa khoảng sân yên.
Mở tay thấy gió vừa cho lại,
Một chút tình như lá đầy duyên.
Lời kết
Giữa sương khói mờ ảo của ký ức, có
những yêu thương vẫn lặng lẽ ở lại — như chiếc lá không rơi khỏi cành duyên năm
cũ...
" Rừng Xưa Chưa Khép"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét