🌾 Gió biết, lòng không nói
Có những người đi qua đời ta, để lại
dư âm của thương nhớ…
Và khi lòng đủ lặng, ta chợt hiểu — yêu thương cũng có thể là một cách buông
nhẹ.
“Người đi qua tháng ngày hư ảo
Bỏ lại cho ta mấy tiếng cười
Thương nhớ lạc trong hàng lá rụng
Niềm yêu len giữa khoảng mây trôi
Mỗi sáng chạm vào tia nắng mới
Lại nghe hồn gọi một tên thôi
Gió biết, nhưng gió đâu ngừng thổi
Mang thương về cuối bến rong trôi.”
Có lẽ… mọi điều rồi cũng tan vào
gió.
Chỉ còn lại lòng bình yên khẽ nở — như nụ hoa nở muộn giữa chiều thu. 🌿
"Rừng Xưa Chưa Khép"
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét