🌾 DÁNG NGƯỜI BÊN SÔNG
Lời
dẫn:
Có những hình bóng đã xa, nhưng vẫn
chập chờn bên bến nước trong ký ức.
Dòng sông trôi đi, năm tháng trôi đi, mà ánh trăng xưa vẫn còn đó — soi lên nỗi
nhớ khôn nguôi của một người đứng lại bên bờ.
Bài
thơ:
Con nước chảy như mang lời cũ
Gửi xuống lòng trăng vỡ xa xa
Bóng người đứng bên thềm ngày trước
Sáng vẫn rơi nghiêng xuống bao la
Mái tóc ấy giờ vương sợi bạc
Mắt hằn sâu bao tháng năm qua
Nhớ không hết, thương còn vô hạn
Mà thuyền trôi vẫn cứ rời ga.
Lời
kết:
Dáng người bên sông – tưởng đã lùi
vào sương khói, mà lòng vẫn khẽ run khi nhớ lại.
Dòng nước vẫn chảy, trăng vẫn sáng, chỉ tình yêu là ở lại trong từng gợn sóng
thời gian.
Và đôi khi, giữa một đêm trăng muộn, ta lại thấy bóng mình đứng bên bờ cũ –
nghe nhịp sông thì thầm tên người năm ấy...
“ Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét