🌾 Lời dẫn:
Có những buổi chiều, nắng chênh vênh
trên mặt sông, gió lùa qua bãi cỏ mang theo mùi tháng ba nhè nhẹ.
Ta đứng bên bờ cũ, nghe lòng mình trôi về dĩ vãng — nơi có tiếng đò khua, có
câu hò xa vắng, có một thời tuổi trẻ trong veo chưa biết buồn.
Giữa không gian bảng lảng khói chiều ấy, dòng sông như tấm gương soi lại những
điều ta tưởng đã quên...
🌿 Bài thơ:
Chiều xuống bờ sông nghiêng màu nước
Gương soi bóng kẻ đứng mơ xa
Đò chậm đưa, câu hò đã vắng
Bờ lở ôm mùi gió tháng ba
Nhớ vẫn trôi theo từng viên sỏi
Tình còn run dưới ánh trăng tà
Tôi gọi mùa xưa trong tiếng gió
Nghe lòng quay lại tuổi hoan ca.
🍂 Lời kết:
Dòng sông vẫn chảy, con đò vẫn trôi,
chỉ có tuổi xuân là neo lại đâu đó giữa tiếng gió và màu nước cũ.
Mỗi khi chiều về, lòng lại nghe xao xác —
như thể có ai vừa khẽ gọi ta, từ bên kia bờ năm tháng...
“Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét