🌾 KHÓI TRÀ 🌾
Lời dẫn:
Giữa buổi chiều vắng, hương trà khẽ quyện trong làn khói mỏng,
những ký ức xưa bỗng trở mình.
Có lẽ, nỗi nhớ nào rồi cũng tan như sương —
chỉ còn dư hương ở lại, rất khẽ mà sâu.
Bài thơ
Khói trà quấn nhẹ môi chiều vắng
Một thoáng mơ nghiêng xuống hiên xa
Lá cuối mùa trôi trong tiếng gió
Người xa rồi ấm lạnh trong ta
Bước nhớ đuổi theo đường dốc cũ
Hoài niệm tan trong giọt sương qua
Chỉ thấy hồn mình như tách rỗng
Dư hương còn đọng mãi nơi trà.
Lời kết:
Có lẽ, ký ức cũng như hương trà — càng lặng, càng thấm sâu. 🍂
“ Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét