ĐÀ LẠT
– THÀNH PHỐ TÌNH YÊU VÀ NỖI NHỚ
(By Thanh Hoài Trần – “Rừng Xưa Chưa Khép”)
Có những thành phố chỉ cần nghe tên đã khiến
tim người lữ khách thổn thức. Có những miền đất dù chỉ một lần ghé qua, cũng đủ
để thương, để nhớ cả một đời. Với tôi, Đà Lạt là một nơi như thế – một nơi
không chỉ để đến, mà còn để giữ lại trong tim như một bản tình ca dịu dàng chưa
bao giờ dứt.
Đã không biết bao nhiêu lần tôi đặt chân đến
Đà Lạt, vậy mà mỗi khi nghe tin mình sắp được quay lại, tim tôi lại rộn ràng
một cảm giác khó tả. Không hiểu sao Đà Lạt lại có sức hút kỳ lạ đến thế! Có
người nói, đó là bởi Đà Lạt mộng mơ, buồn man mác, se sắt như mối tình đầu…
Vâng, với riêng tôi, có lẽ còn hơn thế nữa – Đà Lạt là một nỗi nhớ. Một nỗi nhớ
không tên, len lỏi trong từng góc phố, từng bậc thềm rêu phong, trong cái lạnh
mơn man làn da và cả trong mùi hương hoa dại ngan ngát ven đường.
Tôi nhớ Đà Lạt – nhớ những chiều lang thang
trên con dốc uốn lượn, ngắm nhìn những căn biệt thự cổ kính nép mình giữa rừng
thông rì rào. Nhớ những thiếu nữ má hồng, da trắng, dịu dàng như một vệt nắng
thu – khiến lòng người lữ khách chợt lặng đi trong khoảnh khắc. Rồi chợt đâu đó
vang lên tiếng guitar trầm bổng của bản "Thành phố buồn" – da diết,
miên man như chính hồn phố núi.
Tôi nhớ Đà Lạt – nhớ những hôm bên sườn đồi,
ngồi lặng yên giữa tiếng thông reo, nhấm nháp ly cà phê sữa thơm lừng, để hồn
trôi theo mây trắng lững lờ trên bầu trời lành lạnh. Ngắm núi đồi mờ dần trong
sương khói lam chiều lành lạnh, ánh đèn lung linh mờ ảo sau rặng cây thẫm màu
nơi sườn đồi xa xa, như mộng như thực.
Nhớ về Đà Lạt là nhớ về một giấc mơ dịu dàng
trong sương khói. Sáng tinh mơ, sương giăng kín trên những con dốc quanh co,
mái nhà rêu phong mờ mịt như tranh thủy mặc. Nắng vừa lên, sương tan dần, để lộ
ra những vườn hoa rực rỡ, ngào ngạt hương. Hoa Đà Lạt mang vẻ đẹp rất riêng –
vừa kiêu sa, lại vừa dung dị, thân thương như chính con người nơi đây.
Tôi cũng không thể nào quên những ngày Đà Lạt
trong mưa. Không phải những cơn mưa ào ạt, dữ dội như ở miền xuôi, mà là những
cơn mưa nhẹ nhàng, dai dẳng – như bản tình ca buồn, ru hồn người vào miền hoài
niệm. Ngồi trong một quán cà phê nhỏ, bên khung cửa kính mờ hơi nước, nhâm nhi
ly cà phê nóng, nghe tiếng mưa tí tách rơi ngoài hiên – lòng bỗng chùng lại,
miên man nghĩ về những tháng ngày xa xăm, những nỗi nhớ cũ kỹ không gọi thành
tên. Trong khoảnh khắc ấy, ta như tìm được một phần mình đã đánh mất giữa những
bộn bề đời sống.
Tôi nhớ những đêm se lạnh bên bờ hồ Xuân
Hương, nơi gió thổi khẽ qua mặt hồ lặng sóng. Vừa thưởng thức ổ bánh mì xíu mại
nóng hổi, vừa nhâm nhi ly sữa đậu nành thơm ngậy, vừa lặng nhìn dòng người chậm
rãi lướt qua trong ánh đèn vàng vờn bóng nước – thấy lòng nhẹ tênh, thấy đời
bỗng yên bình đến lạ.
Làm sao quên được những lần cùng nhau len lỏi
giữa rừng thông bạt ngàn, tìm về cụ thông già ngót nghét hai ngàn năm tuổi.
Dưới tán cây cổ thụ rêu phong, thời gian như ngừng lại. Tôi lặng người nghĩ về
bao lớp người đã đi qua, bao câu chuyện đã hóa thành gió cuốn quanh cội thông
già – tất cả như một khúc nhạc trầm ngân trong lòng núi.
Đà Lạt – thành phố không ồn ào, không xô bồ,
không cần vội vã để trở nên đặc biệt. Đà Lạt đẹp bởi sự yên bình, sự mộc mạc và
cả những hoài niệm lặng thầm. Đối với tôi – một người lữ khách mang nhiều tâm
sự – Đà Lạt không chỉ là nơi chốn, mà là một miền ký ức, một bản tình ca ngân
vang mãi không thôi. Chỉ cần nghĩ đến thôi, lòng đã chộn rộn, đã mong một ngày
quay lại, để được sống lại trong không gian thơ mộng ấy thêm một lần nữa.
Với tôi, Đà Lạt là yêu thương, là nỗi nhớ, là
nơi trái tim được chạm đến bằng những điều giản dị nhất. Ai đã từng đến – hẳn
sẽ chẳng thể nào quên.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn 20/5/2025)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét