**THƯƠNG CHO ROI CHO VỌT – NGHĨA THƯƠNG XƯA CHƯA BAO GIỜ CŨ**
( Trần dức Minh – “ Rừng Xưa
Chưa Khép”)
Bạn thân mến,
Trong kho tàng lời dạy của ông bà
ta, có một câu nói từng khiến không ít người trẻ ngày nay phải giật mình:
“Thương con cho roi cho vọt, ghét
con cho ngọt cho ngào.”
Nghe qua, có người vội vàng cho
rằng câu nói ấy cổ hủ, thậm chí mang hơi hướng bạo lực, phản giáo dục. Nhưng
bạn hãy cùng mình thử ngẫm lại một chút, có thực sự như vậy không?
Thật ra, ông bà ta xưa chẳng bao
giờ cổ vũ việc trút giận lên con trẻ. Ý nghĩa sâu xa của câu nói này nằm ở chỗ:
tình thương chân thành không chỉ là lời ngọt ngào, mà còn là sự nghiêm khắc cần
thiết để uốn nắn, dạy dỗ con nên người.
Hình ảnh chiếc roi nhỏ trong tay
người mẹ ngày trước, nhiều khi không phải để làm đau. Chiếc roi ấy có khi chỉ
khẽ chạm vào tay để ngăn một đứa trẻ nghịch lửa, hay được đặt lên bàn như một
lời cảnh báo im lặng khi con cái cãi lời. Nó là biểu tượng của giới hạn, của
điều không được phép, hơn là một công cụ trừng phạt. Trong ánh mắt của mẹ,
trong sự nghiêm khắc ấy, đứa trẻ cảm nhận được cả sự lo lắng và niềm hy vọng
con sẽ trưởng thành, biết điều hơn.
Ngược lại, vế sau “ghét con cho
ngọt cho ngào” mới thực sự là một lời cảnh tỉnh sâu sắc. Nếu cha mẹ chỉ mải mê
chiều chuộng, buông lỏng, thì đó chưa chắc đã là yêu thương. Sự ngọt ngào ấy,
ngẫm kỹ lại, đôi khi là cách cha mẹ vì muốn "yên thân", vì sợ con
không vui mà vô tình tước đi của con cơ hội đối mặt với thất bại, học cách tự
lập và thấu hiểu lẽ phải. Đó là thứ tình thương có phần dễ dãi, chỉ nghĩ đến
cảm xúc trước mắt mà quên đi cả tương lai dài lâu của con.
Tuy nhiên, cũng cần nói thật rõ
ràng: câu nói này không bao giờ là cái cớ để cha mẹ biến sự dạy dỗ thành những
trận đòn tàn nhẫn. Đánh đập con để xả giận, trừng phạt con một cách phi lý – đó
là sự lạm dụng, đi ngược lại hoàn toàn với tinh thần yêu thương của ông bà ta.
Ngày nay, xã hội đã đổi thay,
nhưng tinh thần “thương cho roi cho vọt” vẫn còn nguyên giá trị. Cái “roi vọt”
của cha mẹ hiện đại có thể không còn là chiếc roi mây, mà là một quy định dứt
khoát về giờ xem điện thoại, là sự nghiêm khắc khi con không giữ lời hứa, hay
đơn giản là một lời từ chối “không” đầy kiên quyết trước những đòi hỏi vô lý.
Hình thức có thể thay đổi, nhưng bản chất của việc dạy con về giới hạn và trách
nhiệm thì vẫn vẹn nguyên.
Đứa trẻ lớn lên nhờ yêu thương,
nhưng cũng cần biết đến những giới hạn để trở thành người tử tế.
Yêu thương thật sự không chỉ là
dỗ dành, mà còn là dám nhắc nhở, dám uốn nắn con mình – bằng cả sự kiên nhẫn và
trái tim của người làm cha mẹ.
Hy vọng rằng, ở thì hiện tại và
cả mai sau, chúng ta vẫn sẽ hiểu đúng và giữ trọn tinh thần đẹp đẽ ấy. Xin cảm
ơn vì bạn đã kiên nhẫn đọc những lời chia sẻ này.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn. mùa hạ - 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét