**BIẾT
ĐỦ – ĐỂ SỐNG NHẸ LÒNG GIỮA MỘT THẾ GIỚI QUÁ NHIỀU ĐÒI HỎI**
(
Trần Đúc Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Có bao giờ bạn cảm thấy mệt mỏi vì phải
chạy mãi mà không biết mình đang đi đâu? Mỗi ngày, chúng ta thức dậy, lao vào
guồng quay công việc, áp lực, kỳ vọng… rồi lại tự nhủ: "Cố thêm chút nữa,
phải có được nhiều hơn nữa thì mới gọi là thành công, là hạnh phúc."
Thế nhưng, có khi nào bạn tự hỏi: **Đến
bao giờ thì là đủ?**
Tôi đã từng nghĩ rằng, sống "biết
đủ" là một kiểu an phận. Là cách mà người ta ngụy biện khi không thể có
nhiều hơn. Nhưng rồi, thời gian và những va vấp trong đời dạy tôi hiểu ra: **tri
túc** – tức là biết đủ – không phải là bỏ cuộc, mà là **một cách sống
tỉnh táo** giữa một thế giới luôn đòi hỏi ta phải hơn, phải giỏi, phải
nhanh.
Tôi từng gặp một người đàn ông ngoài
sáu mươi, sống trong một căn nhà nhỏ ở quê. Ông không có tài khoản ngân hàng
đầy ắp, không có xe hơi hay điện thoại đời mới. Nhưng trong ánh mắt ông, tôi
thấy một thứ mà bao người thành đạt vẫn mãi tìm kiếm: **sự bình an.**
Ông nói:
“Ngày nào còn sức khỏe để cuốc đất, còn
được ăn bữa cơm với vợ con, còn được nghe tiếng gió xào xạc qua hàng tre trước
nhà… là ngày đó tôi thấy mình giàu có lắm rồi.”
Lúc ấy, tôi mới hiểu: **Giàu – không
phải là có bao nhiêu, mà là cảm thấy đủ với những gì mình có.**
Người sống biết đủ không phải là người
thiếu ý chí. Họ vẫn phấn đấu, vẫn học hỏi, vẫn ước mơ. Nhưng khác ở chỗ: họ **không
để lòng tham dắt lối**, không đánh đổi tất cả chỉ để đứng trên một đỉnh cao
mà rồi chẳng còn ai bên cạnh để cùng ngắm hoàng hôn.
Họ không để sự so sánh làm lu mờ niềm
vui. Không vì người khác có nhiều hơn mà quên đi mình đang có những điều quý
giá đến nhường nào.
Tôi từng chứng kiến nhiều người đạt
được rất nhiều, nhưng vẫn không thấy đủ. Họ luôn cảm thấy thiếu – thiếu danh
tiếng, thiếu sự công nhận, thiếu một thứ gì đó mơ hồ. Và rồi, họ bận rộn đến
mức không còn thời gian để… sống.
Trong khi đó, người biết đủ lại có thể
dừng lại để thưởng thức một ly cà phê buổi sáng, nghe một bản nhạc nhẹ, ngắm
con mèo nằm duỗi mình dưới nắng.
**Họ sống trọn vẹn trong khoảnh khắc. Và có lẽ, chính điều đó làm nên hạnh
phúc.**
Bạn biết không, sống cầu tiến và sống
biết đủ không hề mâu thuẫn. Chỉ là chúng ta cần **biết dừng ở nơi đáng dừng,
và đi tiếp khi còn đúng với giá trị của mình.** Giống như chèo một con
thuyền – có lúc ta cần chèo mạnh mẽ để vượt sóng, nhưng cũng có lúc cần thả mái
chèo để ngắm trăng trên mặt nước.
**Hạnh phúc không
phải là một đích đến rực rỡ, mà là những bước chân vững chãi trên con đường đầy
nắng, gió và cả im lặng.**
Và đôi khi, chỉ cần dừng lại, mỉm cười với những gì mình đang có, ta đã sống đủ
đầy lắm rồi.
Vậy nên, nếu một ngày nào đó bạn thấy
lòng mình chênh vênh giữa những đòi hỏi không ngừng, hãy cho mình một khoảng
lặng. Hỏi nhẹ một câu:
**“Điều gì khiến ta
thật sự hạnh phúc?”**
Có thể, câu trả lời giản dị hơn bạn
nghĩ...
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, mùa hè 2025)
Visa sống an nhiên
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét