**CỦI TRE DỄ CHÁY, LỬA RƠM MAU TÀN – VÀ NGỌN LỬA BỀN BỈ TRONG MỖI CHÚNG TA**
( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa
Chưa Khép”)
Bạn thân mến,
Giữa dòng đời hối hả, nơi mọi thứ
dường như được đo đếm bằng tốc độ – thành công nhanh, nổi tiếng nhanh, thậm chí
cả một thoáng yêu cũng vội vàng – có bao giờ bạn dừng lại và nghe lòng mình
vọng về lời răn dạy mộc mạc của ông cha: "Củi tre thì dễ cháy, lửa rơm thì
mau tàn"?
Một câu nói tưởng chừng chỉ là
kinh nghiệm nhóm bếp đơn sơ, ấy vậy mà lại ẩn chứa cả một triết lý sống sâu
sắc, một lời nhắc nhở về giá trị của sự bền bỉ giữa muôn vàn những thứ lấp lánh
nhưng chóng phai.
Củi tre, đúng là dễ bén lửa.
Một que diêm nhỏ cũng đủ khiến nó bùng lên, tiếng nổ lách tách vui tai, ngọn
lửa vươn cao đầy hứng khởi. Nhưng bạn ơi, tre cháy nhanh rồi cũng chóng thành
tro, hơi ấm chưa kịp lan tỏa đã vội tan. Giống như những dự định được hô hào
rầm rộ, những đam mê phút chốc đầy nhiệt huyết nhưng thiếu đi nền tảng vững
vàng, dễ dàng lung lay trước thử thách đầu tiên.
Rồi đến lửa rơm. Ai đã từng
thấy một đống rơm khô bắt lửa sẽ không quên được cảnh tượng ấy – ngọn lửa bùng
lên dữ dội, sáng rực cả một khoảng trời, tưởng chừng như sức mạnh vô song.
Nhưng chỉ một thoáng, gió thổi qua, lửa rơm đã vội lụi tàn, để lại sau lưng là
những sợi tro mỏng manh bay tứ tán, mặt đất trơ ra, lạnh lẽo.
Ấy là hình ảnh của những mối
quan hệ bắt đầu bằng say đắm cuồng nhiệt mà thiếu đi sự thấu hiểu, vun đắp; là
những dự án khởi động đầy phô trương nhưng gặp khó khăn là vội buông xuôi. Như
chàng trai trẻ nọ, ngày đầu đến lớp học một nhạc cụ mới, ôm đàn say sưa, hứa
hẹn sẽ chinh phục những bản nhạc khó nhất. Nhưng chỉ sau vài tuần đau đầu ngón
tay, vài hợp âm mãi chưa nhuần nhuyễn, cây đàn đã nằm im lìm trong góc phòng,
phủ một lớp bụi mỏng của sự bỏ cuộc.
Ngược lại hoàn toàn, những
thanh củi gỗ chắc nịch, đặc ruột lại không dễ dàng bắt lửa ngay. Phải cần chút
kiên nhẫn để mồi, phải bền lòng giữ cho ngọn lửa bén dần, từ từ lan tỏa. Nhưng
một khi đã cháy, củi gỗ sẽ dâng hiến một ngọn lửa đượm nồng, âm ỉ mà bền bỉ. Nó
không bùng lên rồi tắt vội, mà cháy đều, cháy sâu, tỏa ra hơi ấm dịu dàng, sưởi
ấm không gian và lòng người qua những đêm dài.
Đó chính là hình ảnh của những
con người sống bình thản mà sâu sắc. Họ không ồn ào khi bắt đầu một hành trình,
không khoa trương khi cống hiến, không rầm rộ khi yêu thương. Họ như người nghệ
nhân già, ngày qua ngày tỉ mẩn chạm khắc nên tác phẩm để đời, từng đường nét
đều chứa đựng tâm huyết và sự kiên trì. Họ là người làm vườn, âm thầm chăm bón
cho mảnh đất cằn cỗi, để rồi một ngày kia, hoa trái đơm bông kết trái ngọt
lành. Tình yêu của họ cũng vậy, không phải những lời thề non hẹn biển chớp
nhoáng, mà là sự quan tâm lặng lẽ, là sẻ chia những buồn vui thường nhật, là
nắm tay nhau đi qua giông bão cuộc đời. Họ chính là những "viên than
hồng", không chói lòa nhưng đủ sức sưởi ấm cả một đời người.
Thời đại chúng ta đang sống tôn
vinh sự "nhanh". Nhanh để nắm bắt cơ hội, nhanh để thích ứng, nhanh
để tạo ra kết quả. Điều đó không sai, thậm chí còn cần thiết trong nhiều guồng
quay của cuộc sống hiện đại, khi mà sự nhanh nhạy có thể quyết định thành bại.
Một ý tưởng hay được triển khai tức thì có thể mang lại lợi thế lớn.
Tuy nhiên, "nhanh"
chỉ thực sự có giá trị khi nó được xây dựng trên một nền tảng vững chắc của
kiến thức, kỹ năng và sự chuẩn bị kỹ lưỡng. Nhanh mà hời hợt, nhanh mà bỏ qua
chất lượng, nhanh chỉ để gây ấn tượng bề nổi, thì cũng chẳng khác nào ngọn lửa
rơm kia, sớm nở tối tàn. Nguy hiểm hơn, khi chúng ta quá mải mê chạy theo cái
"nhanh", ta dễ dàng bỏ quên mất giá trị của sự "chậm mà
chắc", của chiều sâu nội tại, của những gì cần thời gian để tôi luyện và
đơm hoa kết trái.
Cây cổ thụ muốn vươn cao, rễ
của nó phải đâm sâu vào lòng đất, trải qua bao mùa mưa nắng, bão giông. Con
người muốn vững vàng, phải đi qua những thử thách, những "lò lửa" của
cuộc đời để tôi luyện ý chí và bản lĩnh. Và tình cảm, sự nghiệp muốn bền chặt,
đều cần sự vun đắp âm thầm, kiên nhẫn mỗi ngày.
Vậy nên, bạn thân mến,
Nếu bạn thấy mình đang bước
những bước chậm hơn người khác, xin đừng vội nản lòng.
Nếu bạn không phải là người dễ
dàng "bùng cháy" như rơm khô, mà cần thời gian để ngọn lửa bên trong
mình nhen nhóm, xin hãy cứ yên tâm.
Có thể bạn chính là thanh củi
gỗ quý, đang âm thầm tích lũy năng lượng, đợi đúng thời điểm để tỏa sáng theo
cách riêng của mình – một ngọn lửa bền bỉ, ấm áp và soi đường.
Xin được tặng bạn, người đang
từng ngày, từng giờ kiên trì thắp lên ngọn lửa của riêng mình. Dù âm thầm, mình
tin rằng lửa ấy đang sưởi ấm cho ai đó – có thể là chính bạn, cũng có thể là
một người rất cần đến sự hiện diện dịu dàng và bền bỉ của bạn.
Thân mến,
🌿
( Tỉnh lẻ
đêm buồn 23 – 6 – 2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét