**DUYÊN – GẶP NHAU GIỮA MUÔN TRÙNG NHÂN THẾ**
( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Có bao giờ bạn tự hỏi, giữa thế gian
rộng lớn này, điều gì khiến hai con người xa lạ có thể gặp nhau, thương nhau,
rồi gắn bó với nhau không?
Tôi nghĩ… đó là **duyên**.
Duyên – có khi đến thật nhẹ như một cơn
gió thoảng. Một ánh mắt chạm nhau giữa phố đông người. Một câu nói tưởng chừng
vô tình nhưng khiến lòng ai xao động. Có người bước vào đời ta, không hẹn mà
đến, không gọi mà về – vậy mà lại ở lại thật lâu. Lâu đến mức... hóa quen
thuộc, hóa thân thương, như thể đã biết nhau từ kiếp trước.
Nhưng cũng có người, dù rất thương, dù
từng kề bên, thì cuối cùng vẫn lặng lẽ quay đi. Duyên chưa đủ – hay chỉ là đi
qua để dạy ta một điều gì đó rồi thôi.
Người xưa có câu: "Hữu duyên
thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng." Ừ thì
đúng thật, có khi xa xôi vạn dặm vẫn tìm về nhau, mà có khi ở ngay bên cạnh,
lại chẳng thể bước vào đời nhau thêm lần nữa. Chuyện duyên phận – ai mà lý giải
cho hết.
Nhưng bạn ơi, tôi nghĩ, ta đừng ngồi đó
chỉ mong chờ duyên lành sẽ tự tìm đến. Cũng đừng trách ông trời sao không cho
mình may mắn như ai.
Bởi đôi khi, cái gọi là “duyên” hôm nay… lại chính là quả ngọt của những gì ta
đã âm thầm gieo trồng từ trước. Có thể là một lời tử tế ta từng nói với ai, một
lần giúp đỡ không mong đáp đền, hay đơn giản là một tấm lòng biết yêu thương,
biết bao dung.
Duyên – không phải phép màu. Duyên là
thứ rất người, rất thật.
Để giữ được một chữ **duyên**, cần nhiều hơn là một cái gặp gỡ. Cần sự vun
vén, cần những nhẫn nại, cần cả những lúc lặng im mà vẫn hiểu lòng nhau.
Bạn biết không, có những mối duyên nhìn
vào tưởng chừng không lành, nhưng nếu ta đủ kiên nhẫn, đủ yêu thương, thì cũng
có thể hóa thành điều tốt đẹp. Ngược lại, có những duyên lành mà ta không gìn
giữ, cũng sẽ một ngày rời xa – lặng lẽ và tiếc nuối.
Vậy nên, khi duyên đến – hãy mỉm cười
đón nhận.
Và nếu một ngày duyên đi – ta cũng nhẹ nhàng buông.
Không trách, không oán. Bởi biết đâu, điều ta gọi là “mất”, chính là cách cuộc
đời dọn đường cho điều mới đến – dịu dàng hơn, vừa vặn hơn với trái tim mình.
Chúng ta là ai giữa cuộc đời rộng lớn
này? Là những kẻ may mắn nếu biết trân trọng từng phút giây được bên nhau.
Và nếu có thể – xin hãy sống sao để mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi đoạn đường ta cùng đi
qua, đều là một mối duyên đẹp, để sau này nghĩ lại, chỉ thấy lòng mình dịu nhẹ,
an yên.
Cảm ơn bạn – vì đã ở đây. Vì đã đọc
những dòng này – như một cách đồng cảm.
Có thể… chúng ta cũng đang là một “duyên”, giữa hàng triệu dòng chảy ngoài kia.
(Tỉnh lẻ đêm buồn, mùa hạ -2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét