**KHI NHÂN DUYÊN GÕ CỬA: AN NHIÊN BƯỚC TIẾP GIỮA VẠN BIẾN**
( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa
Chưa Khép”)
Có bao giờ giữa những bộn bề,
ta lặng mình tự hỏi: "Tại sao mình đã vun trồng bằng tất cả yêu thương, nỗ
lực bằng trọn vẹn con tim, mà cuối cùng nhận lại vẫn là những khoảng trống, là
những xót xa?" Rồi ta cứ ôm ghì lấy những mảnh vỡ của ngày hôm qua, những
bóng hình đã khuất xa, để nỗi buồn cứ thế kéo dài, khiến đôi chân chẳng thể nào
cất bước.
Nhưng bạn ơi, có lẽ khổ đau
không thực sự đến từ sự mất mát, mà từ chính việc ta cố chấp níu giữ. Không
phải cuộc đời thiếu vắng niềm vui, mà bởi vì ta cứ khư khư muốn nắm chặt những
gì vốn dĩ không còn thuộc về mình – một lời hứa đã phai, một cơ hội đã trôi,
một người đã rẽ sang một lối khác. Giống như cố gắng giữ lại một dòng sông,
càng ghì chặt, dòng nước càng tìm cách len lỏi qua kẽ tay, chỉ còn lại lòng bàn
tay trống rỗng và mỏi mệt.
Sống thuận theo nhân duyên
không phải là buông xuôi, phó mặc cho số phận định đoạt. Mà là thấu hiểu dòng
chảy tự nhiên của cuộc đời: có hợp có tan, có đến có đi. Ta vẫn nỗ lực hết mình
với từng khoảnh khắc, gieo những hạt mầm thiện lành, nhưng đồng thời, ta học
cách đón nhận mọi kết quả với tâm thế bình thản. Bởi lẽ, "duyên" đến
không chỉ mang theo ngọt ngào, mà còn ẩn chứa những bài học quý giá. Mỗi người
đi qua đời ta, mỗi sự kiện xảy đến, dù vui hay buồn, đều mang theo một thông
điệp. Có những duyên đến để dạy ta cách yêu thương trọn vẹn, có những duyên đi
để dạy ta bài học về sự buông bỏ và trưởng thành.
Hạnh phúc đích thực không nằm ở
việc sở hữu tất cả – tiền tài, danh vọng hay những mối quan hệ hoàn hảo theo ý
ta. Ta thấy đó, có những người ngỡ như có cả thế gian trong tay mà lòng vẫn
nặng trĩu những ưu tư, những cuộc rượt đuổi không hồi kết. Ngược lại, có những
tâm hồn sống thật giản dị – bữa cơm đạm bạc, mái nhà đơn sơ – nhưng lại tìm
thấy sự thảnh thơi, an lạc. Họ "biết đủ" với những gì mình đang có,
trân quý từng phút giây hiện tại, không để quá khứ ám ảnh hay tương lai làm
phiền muộn.
Đôi khi, điều ta cần chỉ là một
khoảng lặng, ngừng day dứt về cánh cửa đã khép chặt sau lưng. Khi lòng đủ tĩnh,
mắt đủ sáng, ta sẽ ngạc nhiên nhận ra rằng, cuộc đời vẫn luôn âm thầm mở ra cho
ta biết bao cánh cửa mới, những con đường mới, những cơ hội mới đang chờ đón.
Sống thuận theo nhân duyên là
sống với một trái tim rộng mở, không cố chấp, không níu kéo những điều đã muốn
rời đi. Là hiểu rằng, mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi sự chia ly đều có lý do của nó, đều
là một phần của hành trình lớn lao giúp ta hoàn thiện chính mình.
Và rồi, khi ta học được cách ôm
lấy cả những điều không trọn vẹn, bao dung với chính mình và với cuộc đời, ta
sẽ nhận ra: bình yên không phải là một đích đến xa xôi, mà là một trạng thái
nội tâm. Nó nằm trong cách ta nhìn nhận, cách ta chấp nhận cuộc đời – với tất
cả những gì nó vốn là, đẹp đẽ và cả những điều chưa trọn vẹn. Khi ấy, lòng ta
sẽ nhẹ tựa mây trời, an nhiên bước tiếp.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn 22/6/2025)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét