**CHO PHÉP MÌNH YẾU
ĐUỐI, ĐỂ RỒI MẠNH MẼ HƠN**
( Trần Đức Minh – “ Rừng
Xưa Chưa Khép”)
Bạn thân mến,
Nếu bạn đang đi qua một đoạn đời đầy giông gió…
Nếu bạn đang ôm trong lòng những nỗi buồn khó gọi thành tên…
Nếu bạn đang mỉm cười với mọi người, nhưng bên trong là một khoảng trống lặng
lẽ…
Thì mình chỉ muốn nói với bạn rằng: bạn không hề đơn độc.
Mỗi người trong chúng ta,
dẫu mạnh mẽ đến đâu, cũng đều có lúc mỏi mệt. Có những nỗi buồn không dễ nói
ra. Có những tổn thương không ai thấy, nhưng vẫn rỉ máu từng đêm. Chúng ta
thường quen với việc “tự gánh lấy”, vì không muốn làm phiền ai, không muốn than
vãn hay để người khác thấy mình yếu lòng.
Nhưng bạn biết không, chính
sự âm thầm đó – lại là một sức mạnh rất đáng trân trọng.
Bạn không phải yếu đuối khi bạn buồn.
Bạn không phải kém cỏi khi bạn bật khóc.
Bạn chỉ đang là con người – thật thà, mong manh, và cần được chở che như bao
người khác.
Nếu có thể, hãy cho phép
mình nghỉ một chút.
Không cần cố gắng mạnh mẽ mọi lúc.
Hãy tìm một nơi thật yên, pha cho mình một tách trà, nghe một bản nhạc nhẹ, hoặc
chỉ đơn giản là ngồi thở cùng đất trời.
Chỉ cần bạn vẫn còn ở đây – vẫn chọn cách sống tiếp, bước tiếp, dù chậm rãi…
thì bạn đã dũng cảm lắm rồi.
Bạn không cần phải trở
thành một người hoàn hảo.
Chỉ cần sống trọn vẹn với chính mình – là đủ đẹp rồi.
Gửi đến bạn một cái ôm từ
xa,
Và lời chúc bình yên cho những ngày sắp tới.
Mến thương thật
nhiều! 🌿
( Tỉnh lẻ đêm buồn,
2025 – mùa hạ)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét