TÌNH YÊU VÀ VÔ THƯỜNG: YÊU TRONG TỈNH THỨC ĐỂ TRÁI TIM KHÔNG TAN VỠ
( Trần Đức Minh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Có những buổi đầu tay nắm tay, lòng ta hân
hoan như đứa trẻ thơ được quà. Có những ánh mắt trao nhau làm tim ta rung rinh
không nói nên lời. Có những chiều mưa, cả hai ngồi thật gần, lặng im thôi cũng
đủ để thấy ấm áp lạ kỳ. Khi yêu, ta tin rằng người ấy là duy nhất, là định mệnh
của đời mình, và ta chỉ mong điều này sẽ mãi mãi về sau.
Nhưng cuộc đời này, vốn không phải lúc nào cũng
là một bản tình ca bất tận.
Người đến, rồi người đi.
Tình nồng, rồi cũng có lúc nhạt phai.
Thương nhiều, rồi một ngày chợt hóa thành xa
lạ.
Và lúc đó, ta đau. Cái đau đến quặn thắt khi
một điều tưởng chừng vĩnh cửu lại có thể tan biến chỉ trong vài lời im lặng,
hoặc một cái quay lưng. Ta vật vã với những kỷ niệm cũ, níu kéo trong vô vọng,
trách móc số phận nghiệt ngã, hay thậm chí tệ hơn, ta trách móc chính bản thân
mình.
Nếu ngay lúc ấy, ta biết rằng tình yêu cũng
là một phần của vô thường…
Thì có lẽ, ta sẽ không còn oán hận.
Không còn lạc lõng giữa những điều ta không
thể giữ lại.
Vô thường không phải là kẻ phá hoại tình yêu,
mà chính là một sự thật thầm lặng mà bất kỳ mối tình nào cũng phải đối mặt.
Cũng giống như đóa hoa kia – nở rộ, tỏa hương thơm ngát, rồi cũng sẽ đến lúc
tàn phai. Nhưng mấy ai vì biết hoa tàn mà ngừng ngắm hoa? Cũng như thế, ta vẫn
cứ yêu, nhưng là yêu trong tỉnh thức.
Yêu trong tỉnh thức – là yêu bằng cả trái
tim, nhưng không ràng buộc.
Là trân quý từng khoảnh khắc được ở bên nhau,
được sẻ chia, nhưng không cố gắng sở hữu.
Là biết rằng hôm nay ta còn được nhìn thấy
nhau, còn nghe tiếng nhau cười, đó đã là một phép màu diệu kỳ. Và mai sau, dù
người còn ở cạnh hay đã bước đi trên con đường riêng, ta vẫn xin giữ lòng biết
ơn sâu sắc.
Khi yêu trong tỉnh thức, ta không còn trách
móc nhau vì những điều không như mong đợi. Ta không đặt người vào khuôn mẫu của
sự hoàn hảo do mình tạo ra. Ta yêu người như chính họ đang là, không cần phải
sửa đổi, không cần phải gắng gượng.
Bạn thân mến,
Tình yêu có thể tan vỡ, nhưng một trái tim
tỉnh thức sẽ không tan vỡ theo.
Trái tim ấy có thể buồn, có thể tiếc nuối
những kỷ niệm, nhưng nó sẽ không đổ vỡ thành từng mảnh. Bởi vì trái tim ấy đã
hiểu rằng tất cả mọi thứ đều là tạm bợ, tất cả đều đang không ngừng chuyển động
– kể cả chính tình yêu mà ta đang có.
Và nếu một ngày nào đó bạn mất đi một người
mình từng yêu sâu đậm, xin hãy nhẹ nhàng đặt tay lên ngực mình, thầm thì nói:
"Cảm ơn người đã đến, cảm ơn tình yêu đã
nở, dù ngắn ngủi… cũng đã đủ làm cuộc đời tôi thêm dịu dàng và ý nghĩa."
Vô thường trong tình yêu – nếu được nhìn nhận
bằng sự tỉnh thức – sẽ không còn là một bi kịch đau lòng, mà trở thành một bài
học sâu sắc về yêu thương.
Yêu, mà không dính mắc.
Yêu, mà không đánh mất chính mình.
Yêu, và khi cần – ta biết mỉm cười để nhẹ
nhàng buông tay.
Bạn thân quý,
Nếu bạn đang yêu, hãy cứ yêu đi, yêu cho trọn
vẹn từng khoảnh khắc.
Nếu bạn đang buồn vì một cuộc tình đã qua,
xin hãy cho phép mình được nhẹ lòng.
Bởi vì rồi bạn sẽ thấy, từ những đổ vỡ ấy…
bạn lớn lên, bạn lặng lẽ trở nên mạnh mẽ hơn, bạn hiểu chính mình hơn – và biết
đâu đấy, bạn sẽ học được cách yêu thương một ai đó lần sau… một cách hiền lành
hơn, bình an hơn.
Và đó – chính là món quà mà vô thường mang
lại cho chúng ta.
Thân mến gửi đến bạn một vòng tay bình an.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, mùa hè 2025, Đức Minh – Trần Thanh Hiệp)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét