Thứ Năm, 12 tháng 6, 2025

**"TÔI ĐÃ MẤT EM RỒI… THÌ TÔI CŨNG VẬY MÀ THÔI"**

 **"TÔI ĐÃ MẤT EM RỒI… THÌ TÔI CŨNG VẬY MÀ THÔI"**

Cảm xúc từ câu ca: “Thuở xa xưa, tôi ngây thơ nghĩ rằng, nếu tôi mất em rồi, chắc là tôi sẽ khó sống. Để bây giờ, em cho tôi hiểu đời, tôi đã mất em rồi, thì tôi cũng vậy mà thôi…” trong bài hát “ Không Còn Thương Nhớ Người Yêu” của Vinh Sử

Thuở mới lớn, ta thường ngây thơ nghĩ rằng nếu một ngày mất đi người mình yêu thương, chắc hẳn mình sẽ không sống nổi. Trái tim khi ấy mong manh đến mức tưởng như chỉ cần một làn gió buốt lướt qua là đủ làm nó vỡ vụn. Ta sống bằng cảm xúc, bằng niềm tin rằng ai đó sẽ là chốn dựa dẫm cuối cùng, là nguồn sống duy nhất của đời mình.

Rồi cuộc đời dạy ta bằng những mất mát không báo trước. Người ta thương có thể rời đi, tình cảm có thể đổi thay, lời hứa có thể trở nên vô nghĩa. Và khi tất cả vỡ tan, ta tưởng chừng như chẳng thể nào gượng dậy nổi… Nhưng lạ thay, thời gian trôi qua, ta vẫn sống, dù có lúc chỉ là lặng lẽ thở qua từng ngày.

Một ngày nào đó, ta bất giác hiểu ra — thì ra không ai ngoài chính mình có thể nâng đỡ mình dậy sau những đổ vỡ. Người có thể yêu thương ta nhất, cuối cùng, cũng chính là ta.

Câu hát ấy vang lên trong một buổi chiều muộn:
“Tôi đã mất em rồi, thì tôi cũng vậy mà thôi…”
Nghe qua tưởng như bất cần, nhưng kỳ thực là một sự buông xả rất tỉnh táo. Không oán hờn, không trách cứ. Là cái nhẹ lòng của người đã hiểu: duyên đến thì nâng niu, duyên đi thì buông nhẹ. Không dính mắc, không níu kéo.

Phải chăng, đó là khi ta chạm tới một nấc mới trong hành trình trưởng thành – nơi ta biết rằng tình yêu không phải là sự lệ thuộc, mà là sự chọn lựa tự do. Nơi ta hiểu rằng chẳng có ai đủ quyền năng để khiến ta hạnh phúc hay khổ đau trọn vẹn, nếu ta không cho phép.

Tình yêu rất đẹp khi ta còn nhau, nhưng không vì mất đi mà cuộc sống của ta mất hết giá trị. Trái lại, từ trong đổ nát, ta học cách tự ôm lấy mình, yêu lấy chính mình, và mạnh mẽ đi tiếp với lòng biết ơn tất cả những gì đã qua.

Bởi cuối cùng, chỉ có ta mới thật sự đi cùng ta đến hết cuộc đời. Chỉ có ta mới quyết định được liệu mình sẽ thăng hoa, hay chìm vào tận đáy hố sâu.

( Tỉnh lẻ đêm buồn, mà hè 2025,

Trần Đức Minh - “Rừng Xưa Chưa Khép”)



Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét