Mến chào quý vị và các bạn. Chúc quý
vị và các bạn an vui!
Hôm nay, xin gửi đến quý vị và các
bạn bài viết:
CẢM ƠN
NGƯỜI – DÙ CHỈ ĐI CÙNG MỘT ĐOẠN ĐƯỜNG
Bạn thân mến,
Trong cuộc đời, có những người đến với ta…
không phải để ở lại.
Họ chỉ xuất hiện trong một khoảng đời rất
ngắn, đi cùng ta một đoạn đường, rồi lặng lẽ rẽ sang hướng khác. Nhưng kỳ diệu
thay – chính họ, lại là người khiến ta thay đổi cả hành trình về sau.
Ban đầu, ta chìm trong hoang mang và trách
cứ.
Ta trách cuộc đời sao quá vô tình, trách số
phận không cho ta giữ người ở lại lâu hơn. Ta tự hỏi: “Tại sao người ấy lại rời
đi khi tình yêu vẫn còn nồng đượm đến vậy?” Ta đã từng tin rằng – nếu tình yêu
là thật, người ta phải ở lại, phải cùng nhau đi đến cuối con đường.
Nhưng bạn biết không…
Có người đến trong đời ta – không phải để yêu
cho trọn kiếp, mà để dạy ta bài học về sự **buông tay… trong thương yêu.**
Không phải buông vì hết tình. Cũng không phải
buông trong hờn giận hay oán trách. Mà là một sự buông tay đầy tỉnh thức – khi
ta thấm thía rằng: tình yêu đích thực không phải là níu giữ, mà là sự chấp nhận
để người kia được tự do.
Hóa ra, người làm ta khóc cạn nước mắt lại
chính là người giúp ta nhận ra: ta đã ngây thơ trao hạnh phúc của mình vào tay
một người khác. Sự ra đi của họ là một cú thức tỉnh cần thiết, để ta quay về
với thế giới bên trong và tự hỏi: "Mình đã bao giờ yêu thương chính bản
thân mình đủ chưa?"
Và từ khoảnh khắc ấy… ta thật sự lớn lên.
Không còn trông chờ một người đến để làm mình
hạnh phúc, mà học cách tự mình nhóm lên ngọn lửa ấm áp. Không còn mưu cầu một
tình yêu phải “vĩnh cửu”, mà biết ơn cả những mối duyên "ngắn ngủi mà rực
rỡ". Không còn đau đến quặn lòng khi ai đó rời đi, mà có thể mỉm cười
thanh thản: “Cảm ơn người đã đến – dù chỉ đi cùng một đoạn đường.”
Bởi vì bạn ơi, nếu không có người ấy – có lẽ
ta vẫn chỉ là ta của ngày xưa. Ngây ngô, cố chấp, và mong manh dễ vỡ.
Vậy nên hôm nay, khi bạn nhớ về một tình yêu
đã xa, xin đừng chỉ nhớ về nỗi buồn.
Hãy nhớ về cái nắm tay ấm áp, về những chiều
bên nhau thật nhẹ, thật vui. Và nếu có thể, hãy khẽ nói từ trong tim mình:
“Cảm ơn người đã đến, cảm ơn tình yêu đã từng
nở hoa. Dù không trọn vẹn… cũng đã đủ để tôi trở thành phiên bản tốt đẹp hơn
của ngày hôm nay.”
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, mùa hạ - 2025; Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét