NHỚ TẾT QUÊ XƯA — TẾT — THIỀN
Xuân đến không hay cũng chẳng mời
Chỉ nghe lòng lặng giữa tiếng cười
Mâm cơm sum họp không dư thiếu
Chỉ cốt con người được thảnh thơi
Thiền chẳng ở xa nơi cửa Phật
Mà trong khoảnh khắc rất con người
Khi vui không hỏi vì sao vậy
Khi yên chẳng sợ tháng năm trôi
“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét