MÙA HOA TÍM
Lời
dẫn
Có những mùa hoa không rực rỡ, chỉ
lặng lẽ đi qua đời người như một thoáng hương. Nhưng chính sự dịu dàng ấy lại ở
rất lâu trong ký ức — như một điều chưa từng gọi tên, mà vẫn không thể quên.
Bài
thơ
Cầu nhỏ chìm trong làn hoa tím
Trăng rơi vỡ mảnh sáng bên hiên
Tiếng guốc cũ ngân trong phố hẹp
Mắt ai buồn giữa tháng ba nghiêng
Tôi đứng ngẩn khi mây vờn tóc
Lòng như men chín, chợt bình yên
Chỉ mong giữ được hoài khoảnh khắc
Như giữ mùi hương ký ức mềm
Lời
kết
Có những khoảnh khắc không cần níu,
chỉ cần nhớ bằng một mùi hương —
là đủ để lòng dịu lại giữa vô thường.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét