SƯƠNG
ÔM CHIỀU MỎNG
🌿 Lời dẫn
Có những buổi chiều khẽ chạm vào ta
bằng một lớp sương mỏng.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi nỗi niềm như được đặt xuống, chỉ còn lại sự dịu dàng
của gió, của mây, và của chính tâm mình.
Ta bước vào rồi bước ra khỏi những xao động của đời – để nhận ra điều cần giữ
nhất đôi khi chỉ là một thoáng lặng yên trong tim.
Bài thơ
Sương cuối bãi ôm chiều rất mỏng
Như tay người giữ một niềm yên
Ta lỡ bước vào vùng thương nhớ
Rồi lại ra giữa cõi nhân duyên
Gió gỡ rối giùm hồn vương vấn
Mây hong khô hộ nỗi ưu phiền
Ta chỉ giữ đôi câu thầm lặng
Đủ để lòng biết vẫn còn nguyên.
🌿 Lời kết
Chiều rồi cũng tan vào đêm, sương
rồi cũng hòa vào gió.
Nhưng những khoảng lặng ta đã gìn giữ cho riêng mình – chúng vẫn ở đó, nguyên
vẹn như một miền an trú.
Để mỗi khi lòng chạm mỏi, ta lại biết đường quay về.
“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét