Thứ Hai, 15 tháng 12, 2025

NGỌN ĐÈN TRONG SƯƠNG

 


NGỌN ĐÈN TRONG SƯƠNG

Lời dẫn

Có những buổi chiều, ánh sáng không đủ để xua tan sương,
chỉ đủ để ta nhận ra mình đang đứng yên giữa một nỗi niềm rất khẽ.
Và chính trong khoảnh khắc ấy,
trái tim học được cách lắng xuống —
như một ngọn đèn nhỏ, không soi đường,
chỉ soi vào bên trong.

Bài thơ

Một ngọn đèn lay theo làn gió
Soi lên màu đỏ của hoàng hôn
Ta đứng lại nhìn sương rơi trắng
Tựa như ai nén xuống bồn chồn

Một mảnh nhớ chạm thành tiếng thở
Một câu thương hóa giọt buồn côn
Đêm khẽ khép đôi bờ mi mỏng
Để lòng ta lắng giữa cô thôn.

Lời kết

Không phải mọi ánh sáng đều cần rực rỡ.
Có thứ ánh sáng chỉ đủ để ta nhận ra:
giữa sương mờ của đời sống,
nếu biết dừng lại và thở khẽ,
lòng người cũng có thể tự tìm về
một miền rất yên.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét