KHÚC NHỚ DƯỚI MƯA THƯA
Lời
dẫn
Có những buổi mưa rơi thật khẽ, chỉ
đủ lay động một góc ký ức tưởng đã ngủ yên. Giữa nhịp đời rộng lớn, đôi khi một
giọt mưa cũng đủ khơi lại những bước chân xưa, những nụ cười đã hóa thành xa
vắng. Và thế là ta lại đứng giữa hiện tại, nghe lòng mình vọng về một miền
không còn thuộc về mình nữa.
Bài
thơ
Mưa nhẹ rơi như lời ai nhắc,
Ngày xưa buồn đứng ngó hoa rơi.
Ngón tay khẽ chạm vầng mây trắng,
Biết không còn chung một nụ cười.
Đường phố rộng sao buồn quá đỗi,
Tiếng ve khô chẳng gọi mùa tươi.
Tôi nép bóng vào miền kỷ niệm,
Giữ một ngày… người đã xa rồi.
Lời
kết
Mưa rồi cũng tạnh, phố rồi cũng
sáng, chỉ có những điều cũ kỹ trong tim là vẫn ở đó — nhẹ mà sâu, xa mà không
hề mất. Có lẽ nỗi nhớ vốn không để ta quay lại, mà chỉ để ta bước tiếp, chậm
hơn một chút, dịu dàng hơn một chút, với chính mình.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét