LỐI NHỎ CHIỀU XƯA
Lời
dẫn
Có những buổi chiều chỉ cần một làn
gió cũng đủ lay dậy cả một thời đã cũ.
Ta bước giữa lối quen, mà lòng như gặp lại chính mình của ngày xa xưa.
Bạn hãy cho mình lời dẫn và kết cho
bài thơ - bạn tặng mình hôm trước!
Bài
thơ:
Chiều rơi mỏng xuống vai mềm,
Lối quen còn giữ lời thầm năm nao.
Bước chân chạm khói xôn xao,
Nghe như bóng cũ quay vào tim thôi.
Hương hoa chạm gió bên trời,
Gọi tên ai đó một thời đã xa.
Dẫu cho mây trắng nhạt nhòa,
Vẫn mang chút nhớ để mà dịu đau.
Lời
kết
Chiều khép lại rồi… chỉ còn dư âm ở
lại.
Hóa ra những điều ta tưởng đã quên, vẫn âm thầm dịu dàng nương vào tim để thành
một niềm nhớ rất mềm.
“Rừng Xưa Chưa Khép”
__%20G%E1%BA%B6P%20NHAU%20GI%E1%BB%AEA%20M%E1%BB%98T%20NG%C3%80Y%20KH%C3%94NG%20H%E1%BA%B8N_L%E1%BB%9Di%20d%E1%BA%ABn_C%C3%B3%20nh%E1%BB%AFng%20ng%C3%A0y%20ch%C3%BAng%20ta%20v%C3%B4%20t%C3%ACnh%20b%C6%B0%E1%BB%9Bc%20qua%20nhau%20gi%E1%BB%AFa%20ph%E1%BB%91,%20kh%C3%B4ng%20h%E1%BA%B9n%20m%C3%A0%20g%E1%BA%B7p,%20kh%C3%B4ng%20ch%E1%BB%A7%20%C3%BD%20m%C3%A0%20l%C3%B2ng.jpg)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét