LỜI TRONG MƯA PHỐ
Lời
dẫn
Có những buổi mưa phủ xuống phố như
một lớp ký ức mỏng. Phố rộng, người thưa, còn lòng thì đầy những điều không gọi
tên được. Ta đi giữa hơi sương và tiếng xe xa lắc, và chợt nhận ra: đôi khi chỉ
cần một cơn mưa cũng đủ làm sống dậy những điều tưởng đã nằm yên nơi góc cũ của
trái tim.
Bài
thơ
Mưa rơi lặng xuống hàng cây cũ,
Phố vắng nghiêng mình đón bóng ai.
Tiếng xe xa khuất trong sương mỏng,
Bước chân tôi theo giọt buồn dài.
Hoa trắng rụng trôi theo vỉa đá,
Nhớ tan vào khói quán bên đài.
Một ngày đã chẳng hề quay lại,
Nghe tim chìm giữa tiếng mưa phai.
Lời
kết
Mưa rồi cũng dứt, nhưng cảm giác mơ
hồ của chiều phố vắng vẫn còn đâu đó trong lòng. Những điều đã qua, dù không
thể gọi về, vẫn để lại một ánh sáng dịu nhẹ trong tâm hồn. Ta bước tiếp, không
để níu kéo, cũng chẳng buông bỏ — chỉ lặng lẽ để ký ức hòa vào mưa, như một
phần mềm của chính mình.
“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét