BỜ SÔNG CHẬM
Lời
dẫn
Có những khúc sông không chảy nhanh
về phía trước,
chỉ lặng lẽ trôi ngang ký ức con người.
Ở đó, thời gian bớt ồn ào,
và nỗi nhớ hiện ra như một ngụm trà — không đắng, không ngọt,
chỉ đủ ấm để lòng người chậm lại.
Bài
thơ
Bờ sông lười trôi trong buổi vắng
Lá gọi nhau rơi xuống cánh thuyền
Mắt ai nhìn sâu như đáy nước
Hơi thở long lanh ánh lệ nghiêng
Người đã ra đi không hẹn nữa
Nhớ về như tách ấm đầu phiên
Khẽ nhấp môi thấy lòng man mác
Cả dòng sông trôi giữa mảnh yên
Lời
kết
Có những cuộc chia xa không để lại
tiếng động,
chỉ để lại một dòng sông chảy rất chậm trong lòng người.
Và khi đủ yên, ta nhận ra:
không phải mọi nỗi nhớ đều cần gọi tên —
có nỗi nhớ chỉ cần lặng lẽ trôi qua.
“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét