TIẾNG
SÁO LẠC XƯA
🌿 Lời dẫn
Đôi khi chỉ một âm thanh thoảng qua
cũng đủ đánh thức cả một miền ký ức tưởng chừng đã ngủ quên.
Ta không cố nhớ, nhưng lòng vẫn rung lên khi gió khẽ mang về tiếng sáo lạc đâu
đó giữa buổi chiều.
Hóa ra những điều đã cũ không hề mất đi – chúng chỉ lặng lẽ đứng chờ ta chạm
tới.
Bài thơ
Một tiếng sáo từ đâu vọng lại
Làm nhói lòng đoạn khúc xa xưa
Hóa ra nhớ chẳng hề mỏi mệt
Chỉ nằm im chờ gió lay đưa
Lời thương cũ còn thơm hơi nắng
Dẫu bây giờ đã hóa mây mưa
Ta khẽ thở, để lòng buông nhẹ
Như buông từng chiếc lá sang mùa.
🌿 Lời kết
Có những điều chỉ cần đặt xuống là
lòng tự khắc nhẹ đi.
Tiếng sáo xưa rồi sẽ tan vào trời, nhưng sự bình an ta tìm được sau một hơi thở
sâu – điều ấy mới là thứ ở lại.
Và biết đâu, chính lúc ta buông nhẹ, mới thật sự nghe được tiếng lòng mình.
“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét