TẤM ẢNH CŨ
Lời
dẫn
Có những ký ức chỉ nằm yên trong một
tấm ảnh, nhưng mỗi lần chạm vào, ta lại nghe lòng mình rung nhẹ như gió đầu
thu.
Giữa sắc vàng muộn và tiếng cười đã xa, ta chợt nhận ra: thời gian đi qua,
nhưng cảm xúc thì vẫn ở lại, nguyên vẹn như ngày nào.
Bài
thơ
Tấm ảnh hoen màu như thu muộn
Ánh mắt hôm nào vẫn ở đây
Vạt nắng hong vàng bên hiên cũ
Tiếng cười bay giữa gió heo may
Thời gian khẽ gấp trang thương nhớ
Nỗi buồn man mác cứ vơi đầy
Chạm nhẹ vào tim làn khói sớm
Ngỡ người vừa bước xuống sân này.
Lời
kết
Rồi tấm ảnh lại nằm im trong ngăn
kéo cũ, nhưng dư âm của một thuở đã xa vẫn không chịu ngủ yên.
Có lẽ vì ở đâu đó trong những khoảng lặng của đời, ta vẫn mong một lần nữa nghe
tiếng bước chân quen… như thể người vừa mới đi qua sân này thôi.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét