🌧️ HUẾ TRONG MƯA LŨ
🌿 Lời dẫn:
Mỗi mùa lũ đi qua, Huế lại chở nặng
thêm một tầng ký ức. Dòng Hương Giang không chỉ dâng nước mà còn dâng nỗi niềm
— nỗi thương, nỗi nhớ, nỗi lặng im của những linh hồn vẫn vấn vít cùng sương
khói.
Trong cơn mưa trắng trời, Huế như một giấc mộng: vừa thực, vừa hư, vừa ướt đẫm
mà lại trong vắt đến nao lòng.
💧 MƯA TRÊN CẦU TRƯỜNG TIỀN
Trường Tiền mấy nhịp chìm trong nước
Mưa trắng trời, che mất bờ xa
Áo tím qua ngang mùa lũ cũ
Gót sen dừng lại trước hiên nhà
Chuông chùa Thiên Mụ ngân trong gió
Như gọi bóng ai khuất ngàn xa
Huế vẫn lặng nghiêng như để nhớ
Giữa tiếng mưa dài những chiều qua..
💦 SÔNG HƯƠNG MÙA LŨ
Hương Giang dâng nước tràn qua bến
Cuốn bóng rồng xưa khỏi bức tường
Đò nhỏ không tìm ra bờ cũ
Chỉ thấy mây trôi lẫn gió vương
Phố cổ ngập sâu trong tiếng sóng
Hàng hiên le lói ánh đèn sương
Huế cúi nghiêng mình trong gió lạnh
Vọng tiếng hò đưa giữa vô thường.
🌙 Lời kết:
Huế vẫn thế — dịu dàng ngay cả trong
cơn lũ.
Giữa tiếng chuông, tiếng mưa, và tiếng hò chập chờn bên sông, ta thấy lòng mình
lắng lại, nghe rõ một điều:
**Không có gì mất đi, chỉ là hóa thành mưa – và rơi về phía nhớ.**
“Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét