MƯA
TRÊN CẦU TRƯỜNG TIỀN
🌿 Lời dẫn:
Có những buổi mưa Huế rơi không dứt
– như giăng một tấm màn mỏng giữa thực và mơ. Dưới làn mưa trắng trời, cầu
Trường Tiền nghiêng mình soi bóng nước, còn tiếng chuông Thiên Mụ từ xa vọng
lại như gọi hồn bao kỷ niệm. Giữa mênh mang ấy, có người lặng nhớ một dáng xưa
áo tím…
💧 Bài thơ:
MƯA
TRÊN CẦU TRƯỜNG TIỀN
Trường
Tiền mấy nhịp chìm trong nước
Mưa
trắng trời, che mất bờ xa
Áo
tím qua ngang mùa lũ cũ
Gót
sen dừng lại trước hiên nhà
Chuông
chùa Thiên Mụ ngân trong gió
Như
gọi bóng ai khuất ngàn xa
Huế
vẫn lặng nghiêng như để nhớ
Giữa
tiếng mưa dài những chiều qua..
🌙 Lời kết:
Huế trong mưa không chỉ là cảnh, mà
là tâm. Mỗi giọt mưa rơi như chạm khẽ vào quá khứ, làm sống lại một nỗi nhớ
mềm, một mảnh tình chưa nói hết. Và khi tiếng chuông chùa ngân lên giữa chiều
lũ, Huế lại lặng nghiêng — như để nhớ thay cho lòng người.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét