🌿 GẶP NHAU GIỮA MỘT NGÀY KHÔNG HẸN
Lời dẫn
Có những ngày chúng ta vô tình bước qua nhau giữa phố, không hẹn mà gặp, không
chủ ý mà lòng bỗng rung lên một nhịp rất khẽ. Chỉ một ánh nhìn, một câu chào,
một chút nắng rơi trên mái tóc… cũng đủ làm ta nhớ mãi về khoảnh khắc ấy — như
thể đã quen từ một kiếp nào xa lắm.
Bài thơ
Nắng rụng vàng lên vùng tóc mỏng
Câu chào trao lạc giữa môi cười
Mắt chạm mắt như từng quen lắm
Nhưng lòng chưa kịp gọi thành người
Chỉ biết gió nhẹ run cành lá
Đường chiều mơ mỏng bước ai đưa
Nếu một mai vô tình quên lối
Xin gói thương này giữa sớm trưa.
Lời kết
Đôi khi điều đẹp nhất không phải là những điều dài lâu, mà là khoảnh khắc ngắn
ngủi khiến trái tim chạm vào một vùng thương dịu dàng. Dù ngày mai có vô tình
quên lối, ta vẫn giữ lại cho mình một chút ấm áp — như gói một niềm thương nhỏ,
để nhớ và để mỉm cười mỗi khi nghĩ về.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét