DÒNG
SÔNG CŨ
🌿 Lời dẫn:
Có những dòng sông không chỉ chảy
qua đất trời, mà còn chảy qua ký ức con người.
Ở đó, có bến nước lặng im, có vầng trăng soi bóng cũ, có tiếng gió thầm thì như
nhắc lại một cuộc hẹn đã xa.
Và khi người đi rồi, chỉ còn lại con sông — vẫn chảy, vẫn ngân, như nỗi nhớ
chẳng bao giờ ngủ yên...
🌙 Bài thơ: DÒNG SÔNG CŨ
Sông
chảy dọc mơ hồ thương nhớ
Bến
nằm im lặng ngóng thuyền quen
Những
lối nhỏ mang hình đôi bóng
Đã
bao mùa nhớ gót chân quen
Vầng
trăng vẫn rạng nơi đầu sóng
Đợi
ai qua bến đã bao phen
Thuyền
không về nữa thôi im nước
Sông
vẫn ngân khúc mộng không tên.
🍂 Lời kết:
Thời gian có thể xóa mờ dấu chân,
nhưng không thể làm cạn những dòng sông ký ức.
Bởi trong sâu thẳm, vẫn có một khúc “mộng không tên” ngân lên từ lòng người —
nơi cũ, bến xưa, và một niềm thương chưa kịp gọi thành tên.
“Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét