Thứ Ba, 4 tháng 11, 2025

CHA – MẸ TRONG MÙA NƯỚC LỚN

 

🌾 CHA – MẸ TRONG MÙA NƯỚC LŨ

(Lời dẫn)
Miền Trung – nơi mưa chưa dứt đã nghe tiếng lũ về.
Ở đó, có người Cha năm nào gác mái chèo trong đêm giông,
và người Mẹ gánh nắng qua bao mùa nước dâng,
để lại cho con một miền ký ức ngập ngời sương khói.

I. CHA TRONG MƯA LŨ

Bờ tre cũ rụng hoa cau trắng,
Nghe cha khua mái trước mùa mưa.
Năm ấy nước dâng qua mái ngói,
Cuốn bóng cha về phía sông thưa.

Võng thiếu ấm, chiều nghiêng tiếng gió,
Giọng trầm xưa còn đọng hiên ngà.
Con đứng mãi bên đồi lúa mới,
Nghe cha về trong tiếng chim ca.

Sông vẫn chảy, lũ rồi cũng xuống,
Mà lòng con chẳng vợi bao lần.
Nhóm bếp nhỏ hong đôi áo cũ,
Áo cha từng che nắng tháng năm.

II. MẸ TRONG NGÀY NƯỚC LỚN

Mẹ gánh nắng qua bao mùa lũ,
Tiếng ru theo khúc gió ven đồi.
Ngày nước lớn tựa hồ như nuốt,
Mái lá nghèo và bóng mẹ trôi.

Con chạy mãi mà không kịp với,
Chỉ còn hương quấn giữa bờ xa.
Đêm Huế trắng, mưa rơi ngấn phố,
Bước con rời chẳng thấy về nhà.

Mẹ nằm lại trong miền bọt sóng,
Trăng treo nghiêng gọi khúc Nam ai.
Lửa bếp nhỏ tưởng chừng muốn cháy,
Trong trái tim một kẻ còn hoài.

(Lời kết)
Giờ sông vẫn chảy, mưa vẫn rơi, mái nghèo vẫn thở khói chiều,
chỉ cha mẹ đã hóa thành mây, thành nước, thành gió, thành cau trắng bên hiên.
Mỗi mùa lũ về, con lại thắp nén hương lòng,
nghe tiếng mái chèo khua, nghe giọng ru ngân,
và thấy cha mẹ về giữa mùa nước lớn…

“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét