KHÚC TIỄN NGƯỜI QUA LŨ
Lời
dẫn
Giữa nhịp thở của mưa lũ, có những
linh hồn đã rời bến cõi mà không kịp nói một lời. Bài thơ này xin được như một
hơi thở chậm, gửi chút ánh sáng nhẹ vào những mất mát, và chạm đến niềm thương
đang nằm yên trong mỗi người.
Bài thơ
Mưa trắng trời ruồng trôi mái ngói
Nước ôm làng, nuốt cả bến xưa
Tiếng mẹ gọi con hòa trong gió
Như khói nhang bay giữa sớm mưa
Sông vốn hiền nay dâng nỗi dữ
Lũ tràn qua, cướp những câu thưa
Thuyền không kịp về bên bờ nội
Bóng người tan giữa sóng bốn mùa.
Ôi những mắt xanh vừa khép lại
Khi mùa chưa kịp nở hoa cau
Ôi những bàn tay còn ấm lắm
Chưa kịp tiễn nhau một tiếng chào
Đêm trắng, trăng mờ trong nước lạnh
Gió quẩn ru những dáng lao đao
Nỗi đau nằm sâu trong ngực đất
Mà nước muôn trùng vẫn dạt dào.
Huế ơi, áo tím nghiêng trong gió
Phố cổ loang chiều tiếng chuông xa
Miền Trung dằng dặc trời mưa dội
Ai đắp cho người một tấm nhà
Đắp cả mộng xanh trong giấc ngủ
Đắp bình yên chở suốt đường qua
Để bên sông Hương hoa lại nở
Để đồng quê gạo vẫn thơm ngà.
Người đi, xin giữ hồn mây trắng
Như khăn tang nhẹ cuối chân trời
Người đi, xin để câu hò lặng
Chảy nghe buồn mà vẫn đầy vơi
Mai lũ tan rồi, bờ sẽ ấm
Nắng sẽ hong khô ánh mắt cười
Ta sẽ thắp hương nơi xóm nhỏ
Gọi tên từng bóng đã xa rời.
Mưa rồi sẽ tạnh, mây rồi sáng
Nước rút về, sông lại êm ru
Cánh diều sẽ bay ngang tháng Chạp
Tiếng trẻ cười sẽ gọi mùa thu
Chỉ có tim người mang vết nhớ
Mỗi giọt đêm mang dáng nước hư
Tiễn biệt — không đưa vào quên lãng
Người còn trong đất, đất thành thơ.
Lời
kết
Khi nước rút, chỉ còn lại sự tĩnh
lặng của đất trời và bước đi thầm của ký ức. Xin nguyện cho những người đã
khuất được an yên trong dòng chảy lớn của vũ trụ, và cho chúng ta giữ lòng sáng
mà đi tiếp, nhẹ như mây qua bờ cỏ.
“Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét