THƯ KHÔNG GỬI
🌿 Lời dẫn:
Có những điều muốn nói ra nhưng bàn
tay cứ chần chừ trên trang giấy. Không phải vì thiếu lời, mà vì lòng còn giữ
những khoảng lặng chưa gọi được thành tên. Và trong khoảnh khắc ấy, ta hiểu:
đôi khi sự dịu dàng nhất lại nằm ở những điều không gửi đi.
Bài thơ:
Giấy trắng nằm chờ từng nét mực
Ngòi bút run run chạm tiếng tên
Câu chữ chảy dài trong vòm nhớ
Mà lòng thôi viết giữa ưu phiền
Xếp hết yêu thương vào tĩnh lặng
Giấu trong ngăn tủ của bình yên
Bức thư chưa gửi thành mây trắng
Bay theo gió mỏng phía trời bên.
🌙 Lời kết
Rồi ta gấp lại trang giấy còn dang
dở, như gấp lại một miền thương chưa kịp gửi. Nhưng điều không viết ra đôi khi
lại ở lại lâu hơn: lặng lẽ hóa thành mây, thành gió, thành chút nhẹ nhàng trôi
qua đời ta. Và trong khoảng trời ấy, ta học được rằng: yêu thương không nhất
thiết phải thành lời, chỉ cần thành an yên trong lòng.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét