KHÓI SỚM
Lời dẫn
Sớm mai đôi khi chỉ cần một làn khói mỏng cũng đủ đánh thức trong ta những
khoảng lặng rất cũ.
Giữa hiên vắng và hơi ấm còn sót lại trên ly trà, ta bỗng nghe lòng mình chạm
vào nỗi nhớ mơ hồ… như sương tím quê nhà.
Bài thơ
Khói sớm thoát lên từ hiên vắng
Lửng lơ bay vào khoảng trắng trời
Ly trà cũ còn nguyên hơi ấm
Bàn tay vương chút lạnh hư không
Nỗi nhớ đọng như sương quê tím
Giọt buồn rơi xuống đáy mênh mông
Ngày mới khẽ trôi qua ngõ nhỏ
Lòng còn vương chút buổi chiều đông.
Lời kết
Rồi khói tan, ngày mới vẫn bình yên trôi qua ngõ nhỏ.
Nhưng đâu đó trong miền sâu thẳm, ta vẫn giữ lại một chút rung động – như dư âm
của buổi sớm chưa kịp phai – để biết rằng trái tim mình vẫn còn ấm giữa mùa
đông dài.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét