Thứ Bảy, 1 tháng 11, 2025

TÁCH TRÀ VÀ DÁNG XƯA

 🍵 TÁCH TRÀ VÀ DÁNG XƯA

🌿 Lời dẫn:

Có những buổi sớm, ta ngồi bên hiên, chậm rãi rót chén trà giữa lặng im.
Mùi trà phảng phất, nắng nghiêng qua vai, và ký ức – như giọt sương – khẽ tan rồi lại đọng.
Trong phút giây không còn xưa hay nay, chỉ có hơi ấm trong tay và bóng dáng trong tâm, ta chợt hiểu:
Mọi điều từng qua đều chỉ là hơi thở của vô thường.
Chỉ khi lòng đủ tĩnh, dáng xưa mới về — không bằng hình, không bằng tiếng, mà bằng sự an nhiên nơi tâm đã buông.

🍂 Bài thơ: TÁCH TRÀ VÀ DÁNG XƯA

Chén trà úa nắng bên thềm vắng
Bóng xưa nghiêng ngả ở trong tôi
Như lá trôi qua mùa gió lạ
Như mây tan giữa tuổi xa xôi

Nụ cười thoáng tựa hương lan muộn
Giọt lệ mờ như buổi sương rơi
Trà vẫn rót thêm vào quạnh quẽ
Mà hồn còn giữ một vòng đôi.

🌸 Lời kết:

Tách trà dẫu nguội, hương vẫn còn;
dáng xưa dẫu mất, tình vẫn ấm.
Tất cả những điều đi qua — chỉ là cơn gió thoảng trên dòng nước.
Nhưng tĩnh lặng ở đáy nước thì chưa từng đổi thay.
Giữa nhân gian muôn biến động, ai giữ được cho mình một tách trà và một nụ cười lặng,
ấy là đã gặp lại dáng xưa — trong chính sự bình yên của tâm mình.

“Rừng Xưa Chưa Khép”

 

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét