GIÓ
MANG NGƯỜI ĐẾN
🌿 Lời dẫn
Có những khoảnh khắc đến thật nhẹ,
như gió khẽ lùa bên ô cửa, nhưng lại đánh thức trong tim một miền mộng dịu
dàng. Bài thơ là tiếng thì thầm của cảm xúc ấy—khẽ mà sâu.
Bài
thơ
Gió đem người đến bên ô cửa
Như nắng mai trong mắt dịu dàng
Lời chưa ngỏ chạm miền nhịp thở
Mùa chưa sang mà đã nở vàng
Đêm xuống khẽ
chong miền ánh mộng
Ngày lên hong chút ấm mơ màng
Tình như sương nhẹ rơi trên lá
Chạm rồi tan, vẫn mãi thầm vang.**
🌸 Lời kết
Dẫu chỉ là một chạm mong manh rồi
tan như sương sớm, dư âm vẫn ở lại rất lâu trong lòng. Tình cảm đẹp đôi khi chỉ
giản dị vậy thôi—nhẹ mà còn mãi.
“Rừng Xưa Chưa Khép”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét