HÈ VỀ RỒI ĐÂY TÂM HỒN XUYẾN
XAO
( Một chút hoài niệm nghe lòng vấn vương)
By Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa Chưa Khép”
"Hạ đã sang rồi, em có hay?
Sân trường ngập nắng, lá rơi
đầy.
Xa xa đâu đấy, đàn ve gọi,
Gọi nắng hạ về, áo trắng
bay!"
Những câu thơ ấy, tôi viết ra
trong những ngày cuối cùng của thời học sinh, khi tiếng ve râm ran gọi hè về
cũng là lúc báo hiệu một cuộc chia ly. Cái nắng hạ chói chang như càng làm rực
rỡ hơn những tà áo trắng tinh khôi, cũng như càng làm nhói buốt hơn nỗi buồn
sắp phải rời xa mái trường thân yêu.
Mái trường – nơi ươm mầm cho biết
bao ước mơ, nơi chứng kiến biết bao khoảnh khắc tươi đẹp của tuổi học
trò. Nơi ấy có tình thầy trò ấm áp như nắng xuân, tình bạn bè thân thiết
như keo sơn và cả những rung động đầu đời trong trẻo, e ấp. Nhớ những giờ lên
lớp say sưa, những trò đùa tinh nghịch, những lần cùng nhau chia sẻ buồn vui
dưới gốc phượng vĩ đỏ rực. Tất cả giờ đây như một thước phim quay chậm, hiện
lên rõ mồn một trong ký ức.
Và em, mối tình đầu của tôi, cũng
hiện diện trong những kỷ niệm ngọt ngào ấy. Một ánh mắt, một nụ cười, một
lời nói bâng quơ cũng đủ khiến trái tim tôi thổn thức. Tình yêu thời học trò
thật đẹp, thật trong sáng, không toan tính, vụ lợi, chỉ đơn giản là những rung
động nhẹ nhàng, e ấp, trong veo như giọt sương mai, chỉ cần một chút quan tâm
nhỏ bé cũng đủ làm bừng sáng cả một khoảng trời. Một thoáng bâng khuâng, một
ánh mắt dịu dàng, một nụ cười e ấp cũng đủ khiến trái tim tôi thổn thức.
"Anh về nơi cuối trời
thương nhớ, riêng tôi ngược về chốn xa xăm...". Hạ này, chúng ta sẽ
mỗi người một phương trời. Cánh chim nhỏ ngày nào giờ đã đủ lông đủ cánh,
sẵn sàng bay đến những chân trời mới, theo đuổi những ước mơ, hoài bão riêng.
Khoảng cách địa lý có thể chia xa chúng ta, nhưng những kỷ niệm đẹp sẽ mãi là
hành trang theo ta suốt cuộc đời.
Nỗi buồn chia ly nghẹn ngào trong
lồng ngực. Liệu rồi mai đây, giữa dòng đời xuôi ngược, em có còn nhớ về
tôi, nhớ về những kỷ niệm dưới mái trường, nhớ về mối tình đầu thơ mộng năm
ấy? Thời gian có thể làm phai nhạt nhiều thứ, nhưng tôi tin rằng, một
thời áo trắng, một thời vừa biết mộng mơ, một thời của mối tình đầu sẽ mãi là
một góc nhỏ thiêng liêng trong trái tim mỗi chúng ta. Và mỗi khi nhớ về, lòng
ta lại dâng lên một nỗi bồi hồi khó tả, vừa ngọt ngào, vừa xao xuyến, vừa tiếc
nuối cho một thời đã qua.
( Tỉnh lẻ
đêm buồn, 3/11/2024 “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét