TRỜI LẬP ĐÔNG CHƯA EM?
( By Thanh Hoài Trần – “ Rừng Xưa
Chưa Khép”
Em yêu!
Mùa đông lại về rồi đó, em à. Cái
lạnh se sắt len lỏi qua từng kẽ lá, qua từng con phố, và len cả vào sâu thẳm
trái tim anh, nơi ký ức về em vẫn còn vẹn nguyên như những giọt mưa đầu mùa rơi
rơi trên tầng tháp cổ! Anh nhớ lắm cảm giác được nắm tay em dạo bước trên con
đường đầy lá vàng rơi, hơi ấm từ bàn tay em xua tan đi cái lạnh của mùa đông
buốt giá. Giờ đây, giữa phố xá đông người, chỉ còn lại mình anh lặng lẽ đếm
từng bước chân trong nỗi nhớ thương em da diết. Hình bóng em, nụ cười em,
giọng nói em, tất cả như một thước phim quay chậm, cứ hiện về rõ mồn một trong
tâm trí anh mỗi lúc đông về.
Trời đông lại về, mang theo cái
lạnh thấu xương và những cơn gió rít mạnh xuyên qua từng ngõ ngách của phố phường.
Những ngày này, lòng anh không khỏi chùng xuống, như thể mùa đông không chỉ về
ngoài trời mà còn len lỏi vào sâu thẳm trong trái tim anh. Nó như nhắc nhở anh
về những ngày tháng: "Ngày nào ta xa nhau, anh bước sâu trong vùng tối
nhạt nhòa"!
Để rồi, “Từng mùa đông theo qua, anh đã quen
với đường đời băng giá”! Em yêu ơi, chúng ta đã từng có một thời thanh xuân rực
rỡ bên nhau, những kỷ niệm chan chứa yêu thương và hi vọng, phải không em?!
Ngày ấy, em, với nụ cười rạng rỡ và ánh mắt hồn nhiên đong đầy sức sống, đã
khiến cho những ngày đông lạnh giá trở thành những ngày ấm áp nhất trong đời
anh. Chúng mình cùng nghĩ rằng tình yêu đó sẽ mãi mãi tồn tại, mạnh mẽ và kiên
cường trước bao nhiêu thử thách!
Nhưng, em ơi, cuộc sống đôi khi
có những ngã rẽ chẳng hề báo trước. Những hiểu lầm nhỏ nhặt đần chất chồng mỗi
lúc đã đẩy chúng ta xa nhau hơn. Cho đến một ngày anh chỉ còn một cơ hội được
hôn em một lần trong nỗi đau thương tràn lấp, và yêu em một ngày để rồi xa em
trọn kiếp! Em có còn nhớ không, cái đêm chia ly hôm ấy, em đi về trên đường
khuya, em bật khóc đó?! Còn anh, thì anh làm sao quên được mùi tóc, khi xa em!
Em ơi, và rồi từ đó, chúng ta đã lạc nhau giữa những bộn bề của cuộc sống.
Đường đời, mỗi đứa một hướng đi!
Giờ đây, khi nhìn lại, anh chỉ
thấy cả một trời nhớ thương và tiếc nuối. Em có còn nhớ cái góc quán quen nơi,
ngày xưa, chúng mình từng ngồi, giờ phủ đầy màu kỷ niệm. Con đường hàng ngày
chúng mình rong ruổi bên nhau, nay chỉ còn lại những buổi chiều lặng lẽ một
mình anh đếm bước cô đơn. Em ơi, em có còn nhớ những mùa đông ấy, hay em đã tìm
thấy một mùa xuân mới cho riêng mình?
Dẫu biết rằng thời gian sẽ xoa
dịu vết thương, nhưng nỗi nhớ nhung thì vẫn còn đó, như một phần không thể tách
rời của ký ức. Anh học cách chấp nhận và trân trọng những khoảnh khắc đã qua,
bởi anh hiểu rằng chúng đã góp phần tạo nên con người anh ngày hôm nay.
Em à, nếu có một ngày vô tình
bước qua nhau trên phố, anh hy vọng em sẽ mỉm cười một chút, để biết rằng dù
chúng ta không còn bên nhau, song tình yêu đã từng tồn tại ấy vẫn luôn là một
điều đẹp đẽ. Mùa đông này, anh vẫn luôn nhớ về em như một phần ký ức quý giá
không bao giờ nhạt phai!
Giữ ấm nhé, em yêu!
( Đêm buồn tỉnh
lẻ, 20/11/2024)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét