MƯA ĐÀ LẠT
(By Thanh Hoài Trần - " Rừng Xưa Chưa Khép")
Mưa Đà Lạt không phải những cơn
mưa rào mùa hạ ào ạt, cuồn cuộn, mà mưa nhẹ nhàng và dai dẳng, như một bản tình
ca buồn da diết ru hồn người lữ khách. Mưa len lỏi vào từng con hẻm nhỏ, phủ
lên những mái nhà rêu phong một lớp áo ẩm ướt, nhuộm thẫm cả không gian
bằng một màu xám buồn man mác.
Có khi mưa chỉ là những hạt bụi
nước li ti, giăng mắc như sương khói, khiến những đồi thông xa xa trở nên mờ
ảo, hư hư thực thực. Ánh đèn vàng le lói hắt ra từ những ô cửa sổ, bóng
mờ những bóng người vội vã lướt qua, tất cả như chìm trong một bức tranh thủy
mặc, lãng đãng và thơ mộng. Những giọt mưa bé nhỏ đọng lại trên những
cánh hoa hồng nhung, long lanh như những viên ngọc quý, càng làm tôn thêm vẻ
đẹp kiêu sa của loài hoa xứ lạnh.
Rồi bất chợt, cơn mưa nặng hạt
hơn, rơi đều đều, rả rích. Tiếng mưa rơi trên mái tôn, tiếng gió rì rào qua
những tán lá thông, hòa quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc du dương, dìu dặt,
ru lòng người vào cõi tĩnh lặng. Mùi đất ẩm, mùi cỏ cây thoang thoảng
trong không khí, mang theo hơi thở của núi rừng, khiến lòng người
chợt thấy bình yên đến lạ.
Trong những ngày mưa Đà Lạt,
người ta thường tìm về những quán cà phê nhỏ xinh, nép mình bên ô cửa sổ,
nhâm nhi ly cà phê nóng hổi, lắng nghe tiếng mưa rơi đều đều, và thả hồn
mình trôi theo những dòng suy nghĩ miên man. Có khi, mưa Đà Lạt lại khơi
gợi những nỗi nhớ, những kỷ niệm xa xôi, khiến lòng người chùng xuống, man mác
buồn. Nhưng rồi, cũng chính trong những khoảnh khắc ấy, ta tìm thấy sự an
ủi, sự đồng cảm, như thể tìm lại chính mình giữa chốn phố núi bình yên.
Mưa Đà Lạt không chỉ là một hiện
tượng của tự nhiên, mà còn là một phần hồn của thành phố, góp phần tạo nên vẻ
đẹp lãng mạn, nên thơ cho Đà Lạt. Mưa Đà Lạt khiến người ta nhớ, người ta
thương, và muốn trở về mãi mãi.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét