Thứ Bảy, 23 tháng 11, 2024

EM KHÓC ĐI EM, KHÓC NỮA ĐI EM!!!

EM KHÓC ĐI EM, KHÓC NỮA ĐI EM!!!

(Thanh Hoài Trần - "Rừng Xưa Chưa Khép")

---

Người con gái anh yêu,

Anh biết lá thư này có lẽ sẽ chẳng bao giờ đến được tay em, cũng như anh hiểu rằng tình yêu của chúng ta đã dừng lại ở một ga xép nào đó trên đường đời tấp nập. Hôm nay, giữa không gian quen thuộc của quán nhỏ ven đường - nơi từng lưu giữ những kỷ niệm đẹp nhất của đôi ta - giai điệu bài hát cũ lại vang lên. Tiếng nhạc xé toang màn đêm tĩnh lặng, khơi dậy trong anh nỗi nhớ em da diết. "Em khóc đi em, khóc nữa đi em. Khóc để rồi quên một cuộc tình buồn. Đêm này gặp nhau lần cuối. Thương nhớ biết bao giờ nguôi…" Lời hát như tiếng nấc nghẹn ngào, cứa sâu vào tim anh, khiến những ký ức về đêm cuối cùng ta bên nhau ùa về như một thước phim quay chậm.

Em còn nhớ không, chiều hôm ấy khi hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả góc trời. Sân ga vắng lặng, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua. Tiếng còi tàu vang lên, như muốn xé tan không gian tĩnh mịch, cũng như xé nát trái tim anh. Em gục vào vai anh, nước mắt tuôn rơi lã chã. Anh chỉ biết ôm chặt lấy em, thì thầm: "Khóc đi em, khóc nữa đi em..." Anh biết em đau đớn lắm, và anh cũng vậy.

Chúng ta đã từng tin rằng tình yêu của mình đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi sóng gió, rằng không gì có thể chia lìa được đôi ta. Vậy mà số phận trớ trêu, những rào cản vô hình đã đẩy em xa khỏi vòng tay anh. Em phải trở về làm vợ người ta, để lại anh với mớ hỗn độn của nỗi đau và tiếc nuối. Mối tình đầu đẹp như giấc mơ, những hẹn ước trăm năm giờ chỉ còn là lời thề dang dở. Những mộng ước tương lai giờ tan biến như sương khói, trôi dạt về miền hư ảo.

Anh vẫn nhớ như in lần đầu tiên gặp em dưới tán cây phượng vĩ đỏ rực. Những cánh hoa rơi nhẹ nhàng trên mái tóc em, ánh mắt em trong veo như bầu trời sau mưa, nụ cười làm tim anh lỡ nhịp. Những buổi chiều hoàng hôn, chúng ta tay trong tay dạo bước trên con đường quen thuộc, nghe tiếng lá xào xạc dưới chân, cảm nhận hương thơm của đất trời. Đêm về, dưới ánh trăng sáng, em tựa đầu vào vai anh, kể cho nhau nghe những câu chuyện không hồi kết, mơ về một ngôi nhà nhỏ đầy ắp tiếng cười.

Giờ đây, những kỷ niệm ấy trở thành mảnh ghép quý giá của quá khứ, vừa ngọt ngào vừa chua xót. Em đã mang theo cả thế giới của anh khi bước lên con tàu ấy. Anh đứng lặng nhìn theo, cảm giác như thời gian ngừng trôi. Con tàu chầm chậm lăn bánh, đưa em rời xa anh, mang theo cả thanh xuân rực rỡ, cả tình yêu nồng nàn và những hy vọng về một tương lai có nhau. Anh muốn chạy theo, muốn níu kéo, nhưng đôi chân như bị chôn chặt, trái tim đau đớn đến nghẹn ngào.

Em ơi, anh không trách em đâu. Có trách chăng, anh chỉ tự trách mình bất lực trước số phận nghiệt ngã, không thể giữ được em bên mình. Anh hiểu rằng em cũng đau đớn, cũng giằng xé giữa tình yêu và trách nhiệm. Em phải lựa chọn con đường mà em không hề mong muốn, phải bước đi trên sỏi đá mà bỏ lại sau lưng con đường hoa hồng chúng ta từng mơ ước.

Giờ đây, anh lặng lẽ sống với những kỷ niệm về em, về mối tình đầu dang dở. Mỗi góc phố, mỗi hàng cây đều gợi nhớ đến hình bóng em. Anh nghe tiếng gió thì thầm gọi tên em, thấy nụ cười của em trong ánh nắng ban mai, và cảm nhận hơi ấm của em trong những cơn gió nhẹ thoảng qua. Đêm về, anh ôm gối chiếc hẹn ước, chập chờn giữa thực tại và những giấc mơ về em. Nỗi cô đơn như biển cả mênh mông, nhấn chìm anh trong những con sóng của nỗi nhớ và niềm đau.

Em có còn nhớ những lời hẹn ước dưới ánh trăng mờ? Những lời yêu thương ngọt ngào, những cái nắm tay thật chặt như muốn níu giữ thời gian? Hay tất cả đã trở thành dĩ vãng, mờ nhạt như dấu chân trên cát bị sóng biển xóa nhòa? Anh tự hỏi liệu em có hạnh phúc bên người ấy, có còn nhớ đến anh, đến tình yêu chúng ta đã từng trân quý?

Anh không thể nào quên được em, người con gái đã mang đến cho anh những cảm xúc tinh khôi nhất của tình yêu. Em như cánh bướm xinh đẹp bay vào cuộc đời anh, để lại những dải màu rực rỡ rồi lại bay đi, bỏ lại anh với khoảng trống không gì có thể lấp đầy. Nhưng anh không hối hận, vì ít nhất anh đã từng được yêu và được em yêu thương.

Anh chúc em hạnh phúc, thật lòng mong em tìm được niềm vui và bình yên trong cuộc sống mới. Dù trái tim anh đau đớn, nhưng anh sẽ học cách chấp nhận và tiếp tục bước đi trên con đường của mình. Anh sẽ mạnh mẽ hơn, sẽ sống tốt hơn, để em không phải lo lắng hay bận tâm.

Biết đâu một ngày nào đó, giữa dòng đời xuôi ngược, chúng ta sẽ vô tình gặp lại nhau. Khi ấy, chỉ cần nhìn thấy em mỉm cười hạnh phúc, anh cũng đủ mãn nguyện. Thời gian có thể xoa dịu những vết thương, nhưng ký ức về em, về mối tình đầu sẽ mãi in sâu trong tim anh như một vết khắc không bao giờ phai mờ.

Sân ga, tiếng còi tàu, giọt nước mắt lăn dài trên má em... tất cả như những thước phim cũ kỹ liên tục tua đi tua lại trong tâm trí anh. Anh sẽ nhớ mãi khoảnh khắc đó, khoảnh khắc anh hiểu rằng mình đã mất em, mất đi một phần tươi đẹp nhất của cuộc đời.

Yêu em, mãi mãi.

 

*(Tỉnh lẻ đêm buồn, 23/10/2024)*

---

*Cảm ơn em đã đến, đã cho anh biết thế nào là yêu thương chân thành. Dù không thể bên nhau, anh sẽ luôn giữ em trong tim, như một phần không thể thiếu của cuộc đời. Anh tin rằng thời gian sẽ giúp anh trưởng thành hơn, mạnh mẽ hơn, và anh sẽ tiếp tục sống vì những điều tốt đẹp phía trước.

Mong em luôn bình yên và hạnh phúc trên con đường em đã chọn.

Người luôn yêu em.

“ Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét