Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2024

NGHĨ VỀ CÂU THÀNH NGỮ: “CÓ THỰC MỚI VỰC ĐƯỢC ĐẠO”

 NGHĨ VỀ CÂU THÀNH NGỮ: “CÓ THỰC MỚI VỰC ĐƯỢC ĐẠO”

( By Thiện Bất Chánh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Lang thang trên Youtube hôm nọ, tôi tình cờ xem được một đoạn clip khá thú vị, mà cũng khá… ngán ngẩm. Chuyện là có một vị tu sĩ, lại còn có học vị tiến sĩ hẳn hoi, kể về việc ông ta dùng câu "Có thực mới vực được đạo" làm "kim chỉ nam" để… kiếm tiền cúng dường. Vị này còn được một ông tiến sĩ tu sĩ khác "hiến kế" đưa clip giảng pháp lên mạng xã hội. Thế là từ đó tiền đổ về túi ông ta "ào ào" như nước sông Đà. Chưa hết, vị tiến sĩ "kinh doanh Phật pháp" này còn nghĩ ra "chiêu" mới: Cứ đến sinh nhật Phật tử nào là gửi lời chúc, y như rằng tiền lại chảy vào túi.  Xem xong, tôi cứ thấy nao nao trong lòng, tự hỏi câu “Có thực mới vực được đạo” giờ được hiểu thế nào, và cái “đạo” mà vị tiến sĩ này đang “vực” là đạo gì vậy?  Liệu hành động này có thật sự phù hợp với tinh thần Phật giáo, hay chỉ là sự lợi dụng, xuyên tạc giáo lý vì mục đích cá nhân?  Câu hỏi này cứ lẩn quẩn trong tâm trí, thôi thúc tôi phải viết vài dòng suy nghĩ, mong được chia sẻ cùng quý độc giả.

Câu chuyện vị tu sĩ lấy câu "Có thực mới vực được đạo" làm bình phong cho việc “hái ra tiền” trên mạng xã hội khiến chúng ta phải suy nghĩ về ranh giới mong manh giữa việc duy trì hoạt động Phật giáo và sự tha hóa vì vật chất. Liệu hành động này có phải là sự vận dụng khéo léo, hay chỉ là sự lạm dụng, xuyên tạc giáo lý vì mục đích cá nhân?

Xin thưa quý vị độc giả,

"Có thực mới vực được đạo" – câu thành ngữ tưởng chừng đơn giản nhưng lại chứa đựng nhiều tầng nghĩa lý.  Nó khẳng định tầm quan trọng của việc đáp ứng nhu cầu vật chất cơ bản, tạo nền tảng cho việc phát triển tâm linh. Tuy nhiên, chữ "thực" không nên bị hiểu sai lệch thành sự tham đắm vật chất, xa hoa, hưởng thụ.  Trong Phật giáo, Trung Đạo mới là chìa khóa. Sự cân bằng giữa vật chất và tinh thần, giữa đời sống thế tục và việc tu tập mới là điều cốt lõi.

Việc vị tu sĩ nọ dùng câu thành ngữ này để biện minh cho việc kiếm tiền “phà phà” qua những video giảng pháp và lời chúc sinh nhật trên mạng xã hội rõ ràng là một sự diễn giải sai lệch, thậm chí là cố tình lợi dụng. Phật giáo khuyến khích sự giản dị,  buông bỏ,  vậy mà vị này lại mải mê tích lũy tiền bạc, biến việc hoằng pháp thành công cụ kiếm tiền.  Hành động này không những không "vực được đạo" mà còn làm vẩn đục  giáo lý, gây phản cảm cho những người con Phật chân chính.

Chúng ta hãy nhớ đến hình ảnh đức Phật mà xem,  Ngài từ bỏ cuộc sống vương giả để tìm kiếm chân lý,  hay  các vị thiền sư xưa đã sống ẩn dật, thanh bần nơi rừng núi. Họ “vực đạo” bằng chính  tấm lòng từ bi,  sự  tinh tấn  tu tập, chứ đâu phải bằng tiền bạc hay danh vọng ảo trên mạng xã hội! 

Vẫn biết rằng, việc duy trì các hoạt động Phật giáo cần có nguồn lực tài chính. Và cúng dường là một nét đẹp văn hóa, là sự đóng góp tự nguyện của Phật tử để hỗ trợ chùa chiền, tăng ni. Tuy nhiên, việc kêu gọi cúng dường phải xuất phát từ lòng chân thành, minh bạch, không vụ lợi. Còn việc vị tu sĩ kia  tích cực "kiếm tiền"  theo kiểu "chào hàng"  như vậy  đã  làm mất đi  ý nghĩa  cao đẹp  của việc cúng dường.

Việc sản xuất video giảng pháp, nếu xuất phát từ tâm trong sáng, muốn chia sẻ giáo lý đến nhiều người hơn thì đáng quý. Nhưng nếu chỉ nhằm câu view để kiếm tiền thì hoàn toàn sai trái. Càng phản cảm hơn khi ông ta còn “bấm” vài lời chúc sinh nhật để “hầu bao” rủng rỉnh.  Hành động này chẳng khác nào  buôn thần bán thánh, lợi dụng lòng tin của Phật tử.  Tiền bạc thu được như vậy  có  trong sạch  không?  Có  "vực được đạo"  không,  hay chỉ  "vực được túi tham" của  riêng ông ta?

Hơn nữa, việc lạm dụng mạng xã hội,  lấy những lời chúc suông để đổi lấy tiền bạc càng làm méo mó hình ảnh người tu hành. 

Như vậy, phải chăng vị này đang quên đi  bản chất  của  việc tu tập,  đó là  sự  giải thoát khỏi tham – sân – si, là lòng  từ bi, là việc phụng sự chúng sinh?

Tóm lại, việc "Có thực mới vực được đạo" không đồng nghĩa với việc biến đạo thành công cụ kiếm tiền.  Hành động của vị tu sĩ kia là một  bài học  đáng suy ngẫm về  sự tha hóa  của một bộ phận  người  tu hành.

Thiết nghĩ, câu chuyện này là một hồi chuông cảnh tỉnh cho cả người tu hành lẫn Phật tử.  Người tu hành cần  soi xét  lại  bản thân,  đừng để  lòng tham  che mờ  lý tưởng  tu tập. Phật tử  cũng  cần tỉnh táo, sáng suốt  hơn  trong  việc  cúng dường,  ủng hộ  những  hoạt động  Phật sự  chân chính,  ý nghĩa. Đừng để  niềm tin  bị  lợi dụng,  biến  thành  công cụ  làm giàu  cho  những kẻ mượn danh  Phật giáo.

 ( 15/11/ 2024, Thiện Bất Chánh – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét