MỘT
CHÚT NGHIÊNG LÒNG
Một chút nghiêng lòng khi gió tới
Làm chiều mềm lại phía hoàng hôn
Ta thấy mình trong giây rất mỏng
Vừa chạm thương, đã sắp thành
buông
Chẳng cần buông — cũng không phải
giữ
Chỉ để lòng trôi giữa mênh mông
Yêu như thế cũng vừa đủ lắm
Có dư âm — chẳng trói buộc lòng.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét