BÓNG NGƯỜI TRONG KHUYA LẠNH
Bàn tay/ lạnh khép/ vào đêm tối
Tiếng guốc/ xa dần/ dưới ngõ
trăng
Nỗi nhớ/ ủ trong/ làn sương mỏng
Mà lòng/ như gió giữa mênh mang
Ngày đã thưa/ nhưng tim chưa vắng
Cây vẫn nghiêng/ nghe bước ai
sang
Cả một thời thương/ vào yên tĩnh
Đọng thành mưa nhỏ/ giữa hiên vàng.
“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét