BẾN SÔNG KHÔNG NGƯỜI ĐỢI
Nước cũ mang trôi bao kỷ niệm
Bến neo giờ chỉ bóng tôi soi
Ai thả giọt chuông vào buổi sớm
Nghe ngân như khói bạc trên đồi
Cát vẫn ấm hơi chân ngày cũ
Mây vẫn trôi qua một khoảng trời
Chỉ lòng biết bao mùa gió đổi
Bến này thôi chẳng có ai ngồi.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét