NGỒI CẠNH NHAU
Ta ngồi gần nhau nhưng rất khẽ
Như hai nhánh gió chạm bờ hiên
Không hỏi han, không cần hẹn ước
Mà vẫn nghe ấm một miền riêng
Tách trà thơm đủ hong im lặng
Mắt chạm nhau rồi lại làm quen
Yêu đến thế là vừa đủ lắm
Chẳng thêm lời cũng đã nên duyên.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét