DÒNG SÔNG LẶNG
Sông cứ trôi mà không đếm bước
Mây cứ bay chẳng hẹn một ngày
Cánh bướm ghé bên thềm nắng sớm
Rồi nhẹ tan vào ngọn gió gầy
Tôi đứng giữa muôn hình vạn sắc
Nghe trong tim lành mọi cơn say
Biết an trú vào từng khoảnh khắc
Tựa chiếc lá rơi cũng an bày.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét