NẮNG CHẠM HIÊN LÒNG
Lời dẫn
Có những buổi sáng rất khẽ.
Nắng chưa kịp rực, lòng đã dịu.
Bài thơ
Nắng sớm khẽ nghiêng qua ngõ nhỏ
Chạm hiên lòng một thoáng dịu êm
Ta đứng lại nghe ngày mở cửa
Gió hong mềm những nếp ưu phiền
Một ánh mắt kịp chưa thành nhớ
Đã theo mây lặng lẽ trôi lên
Yêu thương đến như làn hơi thở
Ở rất gần mà chẳng gọi tên.
Lời kết
Nắng đi qua hiên,
nhưng cái chạm ở lại rất lâu trong lòng.
“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét