LỜI TRONG CƠN MƯA NHỎ
Mưa phố nghiêng nghiêng tà áo cũ
Gió rưng rưng gõ nhịp bên thềm
Có ai ngồi đợi trong xa vắng
Nghe tiếng mưa như nhớ êm đềm
Một vạt nắng trôi qua kẽ lá
Tan xuống tim thành giọt ướt mềm
Tôi giữ lại mùi hương phai nhạt
Như giữ ngày chưa kịp gọi tên.
“Rừng Xưa
Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét