MẮT AI TRONG NẮNG SỚM
Mắt ai đứng/ giữa ngày xanh biếc
Tóc mềm/ hong trên/ ngõ gió thơm
Một thoáng/ chạm tim/ như lá mới
Vội vàng đem nắng/ gửi vào hồn
Ta chẳng nói ra/ điều đang nghĩ
Chỉ nghe trăng thoáng/ xuống con
đồn
Hỡi ai để lại/ trong tôi mãi
Một ánh nhìn vương/ khắp mùa xuân.
“Rừng Xưa Chưa Khép”

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét