Thứ Sáu, 4 tháng 7, 2025

ĐỪNG ĐỢI LÚC XA RỒI MỚI THƯƠNG

 ĐỪNG ĐỢI LÚC XA RỒI MỚI THƯƠNG

( Đức Minh – Trần Thanh Hoài – “ Rừng Xưa Chưa Khép”)

Bạn thân mến,

Có những thứ, khi còn trong tay, ta dễ dàng quên đi giá trị thật sự của nó. Một ngôi nhà cũ, con đường quen, tiếng ve gọi mùa hạ, một lời hẹn còn dang dở, hay tấm lòng của một người đang ở cạnh bên… Tất cả dường như chỉ là điều hiển nhiên, bình thường đến mức ta không cần phải nghĩ ngợi.

 

Rồi một ngày, ta buộc phải rời xa, hoặc vòng xoáy của thời gian mang những điều ấy đi mất. Chính vào khoảnh khắc ấy, những điều bình dị đó lại hóa thành tài sản quý giá vô ngần. Ta bỗng nhớ quay quắt cái dáng mẹ lom khom quét sân mỗi sớm, nhớ nụ cười của một người bạn ta ngỡ sẽ còn gặp lại, nhớ cả cái siết tay của người thương mà ta đã vội vã buông ra. Ta tiếc nuối bởi chợt nhận ra: tất cả những điều ấy đã là một phần máu thịt của tâm hồn, chỉ là ta chưa từng kịp ôm trọn khi còn có thể.

Sự mất mát không chỉ đến từ khoảng cách địa lý. Nó còn là sự phai nhạt của thời gian, là một người thân không còn đợi ta ở cuối con đường, là một tình bạn ngủ quên sau những lời hẹn "để sau". Ta mải miết đuổi theo những điều xa xôi mà vô tình quên mất những gì quý giá nhất đang ở ngay đây, ngay lúc này. Để rồi, con người dễ mắc phải thói quen chỉ biết tiếc nuối khi đã mất, chỉ biết quý trọng khi đã không còn.

Nhưng nếu nghĩ thật kỹ, tại sao ta lại phải đợi đến khi mất đi mới biết yêu thương?

Hãy thử dừng lại, cho mình một nhịp nghỉ giữa dòng đời vội vã. Hãy học cách nhìn những điều giản dị quanh ta bằng đôi mắt của lòng biết ơn: khoảnh khắc nắng chiều rót vàng như mật xuống hiên nhà, cái nắm tay còn ấm của người thương, lời hỏi han chân thành của một người bạn, hay chỉ đơn giản là hơi thở của chính ta trong khoảnh khắc hiện tại này. Những điều ấy, tưởng chừng nhỏ nhoi, nhưng chính là thứ sẽ dệt nên miền ký ức ấm áp nhất để ta sưởi ấm lòng mình.

Khi những điều quý giá còn ở lại bên ta, hãy sống trọn vẹn trong từng khoảnh khắc "còn lại" ấy. Để yêu thương không trở thành nuối tiếc, để ký ức không phải là nỗi dằn vặt, mà là một miền bình yên để tìm về.

Mến chúc bạn luôn giữ được sự rung cảm quý giá ấy trong lòng, để mỗi ngày trôi qua đều trở nên trọn vẹn và ý nghĩa. 🌾✨

( Tỉnh lẻ đêm buồn , 2025 – mùa hạ)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét